22.12.12

noel



1.
Cây thông Noel và hang đá Giáng Sinh đã chớp đèn trước hiên nhà. Một năm sắp qua. Một năm mơ mơ màng màng chỉ giải quyết những việc của năm cũ, mà tới giờ này cũng vẫn màng màng mơ mơ.

2.
Nhớ năm ngoái, cũng những ngày cận Giáng Sinh, lại xảy ra chút xích mích, chút bất hòa, chút cãi cọ... Năm nay cũng y vậy. Hay quá ha! 

Năm ngoái đã giảng bài "xử lý" bất hòa xích mích như vầy:
(Có câu chuyện trong Kinh Thánh, một người mang của lễ đến đền thờ để dâng lên Thiên Chúa, anh ta bộc bạch với Ngài là người hàng xóm của anh ta quá tệ và hai người đang có chuyện xích mích với nhau. Thiên Chúa mới bảo anh ta rằng: Con hãy mang của lễ này về, làm lành với người anh em của con đi, rồi hãy quay lại đây! Sự hòa giải với người con ghét bỏ, tức giận, mới là của lễ mà ta cần
 Hôm nay, Giáng Sinh, đến lễ bái Chúa, tôi không biết mình có chưa kịp hòa giải với người anh em nào của tôi chăng!)

Hic, đời lắm lúc là cái vòng xoay lặp lại những mâu thuẫn cũ cần những hòa giải mới!

3.
Mong mong cái rét xứ Bắc tràn vào trong này một tí, để ngày cuối năm thấy được những áo ấm đông, những mũ len xinh và những khăn quàng cổ tha thướt.
Cả năm, các kiều nữ xứ biển áo hai dây và quần short ngắn, dù thật hấp dẫn mê ly, nhưng cũng vẫn muốn một phong vị khác để giã từ năm cũ!

»»  read more

20.12.12

đến rồi đi

Đọc được lời khuyên của một bạn trẻ: "Bạn hãy học cách để tập trung vào những thành tựu của mình, chứ đừng nhăm nhăm vào những gì mình chưa làm được". Lời khuyên hay ho, đầy lạc quan.

Nhưng cái đạt được đâu có hấp dẫn, ray rứt bằng cái mình chưa làm được.

Và...

Chơi gì cũng vậy, vui sướng khi đang chơi. Chứ xong cuộc rồi, thắng hay thua cũng không còn cho mình sự háo hức mấy.

Uống ly rượu nho, cảm giác phấn hứng khi nhìn ngắm sắc đỏ trong vắt, khi lắc nhẹ chiếc ly ngửi hương rượu nồng nàn, khi ngậm ngụm rượu trong miệng nghe ngất ngây trên đầu môi, gốc mũi. Chứ khi trôi tuột xuống dạ dày rồi, cảm giác thỏa mãn chỉ còn xíu xiu thôi.

Và...

Phải tiến lên trong cuộc đời với những đích ngắm mình chưa đạt tới, chứ đâu có gặm nhm mãi những vinh quang cũ. "Ăn mày quá khứ" thật đáng buồn.

Cũng mệt. Khi nghĩ đến những sợi tóc bạc dần trên đầu.

Thôi, thì đành: Tình yêu đến em không mong đợi gì. Tình yêu đi em không hề hối tiếc.

Hơi sến. Nhưng yên lòng. Khỏi mong đợi, khỏi hối tiếc. Mất công!
»»  read more

13.12.12

12.12.12


Càng đến những ngày cuối cùng của năm 2012, càng nhiều đồn đoán về ngày tận thế (21.12.2012) từ bộ lịch cổ đại của người Maya. Những ngày tận thế vẫn được người ta nhắc đến, từ hàng ngàn năm nay. Những trận đại hồng thủy vẫn được ghi chép lại trong các trang cổ sử của các dân tộc. Nhưng loài người vẫn tồn tại, vẫn sống, vẫn yêu đương, vẫn hận thù, vẫn giết chóc nhau và vẫn tự hủy diệt, hủy diệt ngay cả chiếc nôi êm ấm của mình - Trái Đất.

Nếu biết trước ngày tận số ta sẽ làm gì đây:
Làm mọi cách để tận hưởng mọi thú vui trần thế chăng? Dừng mọi công việc làm ăn lại chăng? Xóa nợ cho người, rũ nợ cho ta chăng?...

Không ai làm điều đó cả, mọi người vẫn cứ sống như thường ngày với bao tất bật lo toan, bởi vì, đã quá lâu, những lời tiên tri đó không làm con người tin tưởng nữa!

Bạn hãy ghé One Day On Earth - Một Ngày Trên Trái Đất. Từ 2010, cứ hàng năm, người ta chọn một ngày (trùng ngày, tháng, năm - 10.10.10) để ghi chép lại tất cả các hình ảnh trong ngày về mọi nơi trên trái đất, như một trang sử, như một tài liệu cần được giữ gìn.

Gìn vàng giữ ngọc, dẫu ngày mai là tận thế!

One Day On Earth năm nay: ngày 12.12.12.

(Hihi, hổng biết sang năm 2013, mấy ông này chọn ngày nào, vì đâu có tháng 13???)
»»  read more

30.11.12

thư gửi... người chưa quen biết

Hồi tháng 3 viết bài Thư gửi người chưa quen biết,
giờ người chưa quen biết ni tìm tới gặp Nô lúc 10h10ph ngày 29/11/2012.

Post lại bài để tự nhắc miềng kiên định lập trường.
Bạn nào đã đọc bài này rồi xin hai chữ.... đại xá!




thư gửi... người chưa quen biết!

Kính gửi cháu ngoại,

nhân tiện gửi cháu nội luôn thể,

Ngày ông viết bức thư ni, mấy cháu chưa ra đời! Nhưng lúc nào ông cũng nhớ tới mấy cháu, vì sau khi con gái đầu của ông (tức là mẹ của mấy cháu ngoại của ông) lấy chồng, bạn bè, người quen, người thân... ai gặp cũng hỏi:"Có gì chưa?" Ban đầu ông tưởng người ta hỏi thăm ông có mánh nào zô không, hoặc được thăng chức tước gì bự bự, hoặc có... bà nào lạ lạ ngắm nghé không? Ai dè, ông toàn bị ăn dưa bở, người ta hỏng phải hỏi thăm mấy thứ vặt vãnh đó, người ta hỏi thăm mí cháu đó!

Có gì chưa, nghĩa là cháu ngoại sắp ra đời chưa!

Ông cũng vô cùng phấn khởi trả lời: "Có có, sắp có!" Rồi lọ mọ về hỏi bà: "Có gì chưa?" Bà lại tưởng chuyện gì, "dợt" lại ông: "Cơm nước cũng từ từ nấu mới có, chưa kịp bước chân vô nhà đã cơm cơm!"

"Hehe, bé cái nhầm nhé bà, tui hỏi chuyện thế hệ kế tục thứ ba chứ cơm nước gì!"

Mấy cháu biết không, thời của ông, mỗi nhà chỉ có hai con (gọi là chận nạn tăng dân số), ông nào làm cơ quan nhà nước hoặc cộm cán, mà xí xớn không kịp ngăn cái sự sung sướng lại, để tòi ra đứa thứ ba là kỷ luật ngay, đuổi việc, mất ghế như chơi!  (Cái này hỏi nhỏ: hổng biết sao bác Thủ nhà miềng lại có thêm chú thứ ba, đặc cách chăng???)

Cho nên, dân miền Trung như ông đây, nuôi con (tức ba mẹ mấy cháu) lớn lên, hễ mấy ngài được vô Sài Gòn học hành, mần ăn là y như rằng ở riệt trong đó, hỏng chịu về quê! Thành ra, mấy cháu xét về cơ bản đều sinh ra tại Sài Gòn, công dân thành phố Hồ Chí Minh quang vinh cả! Ông bà tự nhiên thành cặp vợ chồng son, nhà cửa tự nhiên cũng trống hoác, vắng ngơ vắng ngắt! Rồi ông bà về hưu, rảnh như con cá cảnh!!!

Ở cái thành phố đất rộng người quá đông đó, cuộc mưu sinh cuốn bố mẹ các cháu phăng đi, không có thì giờ lo được cho các cháu, khiến các cháu từ rất sớm đã là thành viên của "tổ xa mẹ". Hic! Ông bà nghe mà xót cho cháu, nhất là các tin bạo hành trẻ nhỏ giăng đầy các mặt báo!

Ông bà đang quá rảnh, ba mẹ các cháu thì bận tít mù!

Con so nhà mạ, con rạ nhà chồng! Hâyzzzza, đằng mô thì bà cũng phải khăn gói quả mướp vô SG để nuôi đẻ mẹ các cháu, thôi thì tiếp tục nuôi các cháu lớn lớn đến tuổi đi mẫu giáo cho rồi!

Thế là, bà vô với các cháu, để ông ở lại nhà, làm người đàn ông xa vợ, tiếp tục hy sinh đời mình cho các cháu! Dẫu có mạnh mẽ đến đâu các ông cũng đâm buồn trước căn nhà chông chênh thiếu bàn tay phụ nữ, trước bữa cơm thất thường (nhất là các ông hay lạt lòng trước lời nhắn gọi mỗi chiều: "Đi mần vài ve chứ!"). Nhiều ông bày cơm ra ăn, phải kèm theo tấm chân dung của bà đặt trên bàn mới xong bữa được!

Nhưng một cảnh hai quê cũng khổ, được cháu mất chồng, các bà bèn mang mấy cháu về ngoài này nuôi luôn vài năm, vừa nuôi cháu vừa chăm ông. Và có ông, cũng được một tay đỡ đần, khi nuôi một đứa cháu đang tuổi... thành siêu quậy! Tình ông cháu nảy nở, nựng nịu, bồng ẳm, chơi đùa, thương yêu cháu còn hơn ngày xưa thương yêu con! Thấy cháu làm "xấu" được cái gì mới là chạy cùng khắp từ hàng xóm, bàn cà phê, bàn nhậu để... khoe!

Ấy gọi là giữ cháu có... tâm hồn! Nhờ vậy mới vượt qua khó khăn, khi cháu ốm đau, sút cân, trầy xướt... Xưa nuôi con, ốm đau sút cân trầy sướt, mình tự mình lo. Giờ nuôi cháu, sơ sẩy, còn sợ các con rầy la buồn phiền nữa!

Các cháu yêu quí,

Vì những lẽ trên, ông thường "nhắn nhe" với bà kiểu mưa dầm thấm lâu, rằng xin miễn cho ông cái trách nhiệm nuôi cháu đi nhé! Không phải ông không thương các cháu, mà vì ông còn thương bản thân nữa! Hihi, ai nói ông ích kỷ, thiếu đức hy sinh, ông xin chịu tất! Một đời ông lo cho bố mẹ các cháu rồi, giờ này ông hỏng còn sức mô để lo cho các cháu nữa, xin cho ông hai chữ bình an, thong dong ngày hai bữa cà phê, thi thoảng mần vài ve, các cháu nhé!

Nếu bà muốn mang các cháu về nuôi, ông hỏng dám có ý kiến, nhưng cũng "me" trước với bà, khi đó phải tự lo, đừng kêu tui!

Lâu lâu, các cháu nhớ ông bà, biểu ba mẹ đưa về thăm! Lâu lâu, ông bà nhớ các cháu, ông bà sẽ tự khăn gói vô thăm!

Thế nhé,

Ký tên:
Người ông dũng cảm của mấy cháu!

P/S: Mấy bạn ông cũng như bà, đều cảnh báo ngược lại với ông rằng: "Đến khi có cháu mới biết, không khéo khi đó còn mê cháu hơn cả bà!" Hehe, ông cũng hỏng bói được tương lai, nhưng kinh nghiệm hơn ba mươi năm đi theo con đường Đảng và Bác Hồ đã chọn, ông thấy ông là người kiên định lập trường số một!
»»  read more

29.10.12

thuở ấy ban đầu

 
Để nhớ đã tròn 30 năm vào xứ Nha Trang


Bạn rủ đi Hà Nội, làm dậy lên những nỗi nhớ xưa!

Chạm mặt với Hà Nội cách đây trên ba mươi năm, cái chạm đầu tiên với một thế giới mà mình chưa biết, nhưng không xa lạ. Bởi mưa phùn gió bấc Thạch Lam, bởi bóng hoàng lan Nhất Linh, bởi vàng son Văn Cao Đoàn Chuẩn, bởi rêu phong nếp cũ Nguyễn Tuân, bởi tinh tế nhớ thương Vũ Bằng... Hà Nội tôi gặp ngày đó còn là Hà Nội của khép nép. của tĩnh lặng, của thanh bạch... còn nguyên như hình dung trong tâm tưởng.

1.
Khi xe lửa về đến Ga Hàng Cỏ, tôi thò đầu ra cửa nhìn con đường Nam Bộ, cảm thấy cái se lạnh đất Bắc miết trên da mặt trong gió đầy muội than của đầu tàu hơi nước. Hai bên đường những hàng cây trơ trụi lá, vươn cành nhánh đen xì lên bầu trời xám mù. Đã vào tiết Đông, sắp có đợt gió mùa đông bắc!

Đà Nẵng, quê tôi, mùa đông cũng lạnh lẽo, cũng mưa dầm dề, cũng gió thao thiết... nhưng chả thấm gì so với cái rét, cái mưa, cái gió ở đây!  Đêm nằm ở cái nhà trọ bé xíu, trên gác 2, ẩm ướt mùi mốc, lần đầu tiên tôi biết cái rét thấu xương, lần đầu tiên biết cái chăn bông (trong vỏ chăn còn cái ruột chăn dày cui nữa), lần đầu tiên biết cái run cầm cập, hai hàm răng đánh dập vào nhau, lần đầu tiên biết cái tê buốt ở mười đầu ngón tay, mười đầu ngón chân, lần đầu tiên hiểu thấu hai chữ đêm trường!

2.
Tôi gặp em, ở khu tập thể Kim Liên Nam Cường, những dãy nhà hộp buồn thiu với rêu đen từng vệt, những cái ổ người chật chội, thâm thấp, với khu vệ sinh chung cuối dãy và những cái bếp củi dọc hành lang đứng chung một bộ với cái ấm nước và cái bình thủy. "Nhà chật lắm, anh em mình ra ngoài đi!". Em ngày đó thanh mảnh, xinh xẻo, giọng nói mê hoặc mà giờ đây nhớ lại tôi cứ mường tượng những cánh hoa hồng mịn màng như má em, thơm dịu như tóc em và mong manh như em đứng bên hồ, hai bím tóc thả dài trên ngực.

Tôi gặp em ở ký túc xá với nồi canh cá (hình như em gọi là nấu dấm) với những quả tai chua xứ bắc lạ lùng, với những cốc rượu làng Vân trong vắt, nóng rực lửa, chạy thẳng xuống ruột gan! Cái xứ này nhiều đồ chua lắm, trong quả sấu dầm, trong trái mơ ngâm, trong trăm loại ô mai và trong thanh điệu của em lúc dấm dẳng giận hờn!

Tôi gặp em, ở bên vỉa hè khấp khểnh với bộ quần áo nâu ngoại thành thắt eo thon thả, với mắt cũng nâu sẫm, với tóc cũng nâu nhánh, với quang thúng đầy hoa đồng tiền, hoa hồng, hoa cúc... làm tôi ngạc nhiên, (mùa đông lạnh vầy sao vẫn có những nhánh hoa tươi rói!).

Tôi gặp em, những em, với bộ cánh sắc màu tươi hồng vàng tím đỏ, túm tụm bên các cửa hàng - mà người ta gọi một cách dè bỉu: đám con phe -  với ngôn ngữ bổ bã, nhức cả tai, khiến tôi phải dè chừng, rằng ở thủ đô: con gái mặc càng đẹp, càng mốt, môi càng bóng đỏ thì phải biết điều mà tránh cho... xa!

3.
Tôi gặp những phố lặng lẽ, dẫu ngắn mà hun hút, dưới những tàng cây mùa đông thảng thốt, ngày mới nhập nhoạng chiều mà như đi vào tối, kéo làn gió lướt thướt theo đám lá nâu khô.

Tôi gặp những sóng nước hồ tĩnh lặng trong mưa lún phún, những con hồ xanh, những con mắt của Hà Nội từ Thiền Quang, Gươm, Trúc Bạch đến
mảnh tâm hồn Hà Nội - hồ Tây với bát ngát xa mờ. Đứng trên Cổ Ngư nhìn về phía Nghi Tàm sóng nước lẫn với bờ xanh, không thấy nhà thấy cửa.

Tôi gặp những căn nhà biệt thự xưa, ngủ trong vườn rộng, những cánh cửa chớp mở ra, những cánh cửa kính khép hờ, để ánh ngày hắt vệt nắng lên sàn gỗ đã đen bóng thời gian, ở đó, những bước chân khẽ khàng, những cái hắng giọng nghiêm trang, những tiếng nói trầm của người già xưng tôi với con và gọi con bằng anh bằng chị...

4.
Tôi gặp tôi trong những buổi tối, sau khi đưa em về, một mình trở lại nhà trọ, thu tay trong áo khoác mỏng không đủ chắn cái gió tê người, thèm lại bát phở sốt vang nóng hổi lúc ban chiều, thèm một cốc cà phê bốc khói lúc ban sáng, thèm một khoảnh khắc dại dột là muốn hôn lên bờ má hồng mịn của em!

Tôi gặp tôi trong buổi sáng trên sân ga ngày trở về, với một mong ngóng mơ hồ, với một niềm vui òa vỡ khi thấy em vội vàng chạy đến, trao tôi cành hồng gói trong tờ giấy vàng xuộm thô ráp những vệt nứa của Bãi Bằng, với một cái nắm tay như hờ hững đầu tiên từ lúc gặp gỡ cho đến lúc chia tay!

Tôi gặp tôi, khi con tàu chuyển bánh, phun khói đen mù mịt lên trời đầy mây dày và mưa nhỏ, ngồi mân mê những cánh hồng, tự dưng muốn xiết ngón tay mình vào những gai nhọn, muốn thấy một giọt máu đổ ra, như đổ ra từ một niềm-yêu-đau!

5.
Mãi sau này, tôi còn nhiều lần đến Hà Nội, nhưng không còn Hà Nội của tôi thuở ban đầu ấy, em cũng không còn gặp lại, và bạc bẽo làm sao, một cái tên người cũng quên nhòa trong tâm trí của tôi!

Tôi viết những dòng này, để nhớ tròn 30 năm tôi vào sinh sống hẳn ở Nha Trang. Thật là kỳ cục, khi nhớ Nha Trang lại viết về Hà Nội!

Chắc là vì chúng đều là những chuyến đi xa đầu đời. Tôi đến Hà Nội, thuở ấy, rồi lại trở về. Và sau đó không lâu, tôi đến Nha Trang, để mà ở lại!
 
»»  read more