Hiển thị các bài đăng có nhãn Tết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tết. Hiển thị tất cả bài đăng
31.1.14
30.1.14
27.1.14
nhớ tết
Năm nay, hai cái tết cách nhau có một tháng, chưa kịp thở vì kết toán sổ sách theo dương lịch, lại vắt giò lên cổ lo cơm áo gạo tiền cho cái tết âm! Những ngày cuối cùng, ngân hàng, kho bạc… nhân viên làm việc cả đêm, không cả ngày nghỉ, giải quyết tiền nong cho biết bao doanh nghiệp đang chầu chực đông không kém hành khách chầu chực bến xe nhà ga mua vé tết!
Trong vòng hai tháng đầu năm, công việc toàn cõi vina nhà miềng gián đoạn bởi 2 lần ăn Tết!
Cho nên, cứ ước ao, ta chuyển ngàyTết cổ truyền vào luôn Tết Dương lịch như Nhật Bản. Họ đã làm điều này từ thế kỷ 19, năm 1868, thời Minh Trị Thiên Hoàng. Tất cả tập tục cổ truyền vẫn được giữ gìn nguyên vẹn.
2. Tết mang đến cho ta âm hưởng bài hát quen thuộc Happy New Year (nhóm ABBA). Nhân loại đã nghe bài hát này hơn 30 năm, và đến nay vẫn chưa có ca khúc nào thay thế được!
Một bài hát âm hưởng buồn, đầy tâm trạng của sớm mùng một, khi thức dậy giữa cuộc tiệc đã tàn, không còn sâm banh,không còn pháo hoa, chỉ còn những hoa giấy ngũ sắc li ti nằm chết rũ rượi trên sàn nhà!
Happy New Year! May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Of a world where every neighbour is a friend
Happy New Year! May we all have our hopes, our will to try
If we don't we might as well lay down and die
You and I
Như những hoa giấy ngũ sắc sau cuộc tiệc tàn!
3. Tết lại làm nhớ Mùa Xuân Đầu Tiên của Văn Cao, để từ đây người biết quêngười, từ đây người biết thương người, từ đây người biết yêu người!
Mùa xuân của quê hương đầy thương yêu đầu tiên trong mong ước của người nghệ sĩ, lại như một dự cảm những tai ương, bất trắc của cuộc đời.
Mùa Xuân đầu tiên,nhưng lại là tác phẩm cuối cùng của ông! Để ông tiếp tục lặng thinh ngồi với chiếc bóng của mình ròng rã hai mươi năm sau đó!
Người ta kể lại, sau khi ông mất đi, trên bức tường ấy, vẫn in rõ một chiếc bóng trắng âm thầm nổi trên lớp vôi vàng úa thời gian!
4.1.14
cuối năm
Có những buổi chiều cuối năm, tôi thích lang thang trên những con đường quê của Nha Trang - Diên Khánh.
Những con đường quanh co qua những làng xóm đầy tre trúc, những bầy bù hóng bay đầy mặt, những cánh đồng đầy lúa xanh mướt thì con gái, những mùi ngai ngái của phân bò, những con lạch con sông thoáng ẩn thoáng hiện, những sân nhà ai đang bày cỗ tiệc cuối năm, những bàn thiên đầy mùi nhang khói và rộ lên bất chợt lúc không ngờ, trong cái sân nhỏ, một cội mai già đơm đầy bông vàng rực rỡ.
Để còn trong lòng những ước mơ và hy vọng.
Để còn ngồi sát sau mình, trên chiếc xe máy lang thang chiều cuối năm, là người mình rất mực yêu thương!
Những con đường quanh co qua những làng xóm đầy tre trúc, những bầy bù hóng bay đầy mặt, những cánh đồng đầy lúa xanh mướt thì con gái, những mùi ngai ngái của phân bò, những con lạch con sông thoáng ẩn thoáng hiện, những sân nhà ai đang bày cỗ tiệc cuối năm, những bàn thiên đầy mùi nhang khói và rộ lên bất chợt lúc không ngờ, trong cái sân nhỏ, một cội mai già đơm đầy bông vàng rực rỡ.
Để còn trong lòng những ước mơ và hy vọng.
Để còn ngồi sát sau mình, trên chiếc xe máy lang thang chiều cuối năm, là người mình rất mực yêu thương!
Nhãn:
Tết
29.3.13
chữ ngược
Nhân chuyện chữ Nho chữ Hán, thư pháp, nhớ bài cũ, post lên... cho đỡ quên!
1.Cuối năm, Nô ghé bác Dõng, kỉnh quà tết. Bác là bạn vong niên, Nô tuổi nhỏ cỡ hàng cháu, được bác yêu xưng em.
Lâu nay vẫn thích cái phòng khách bé bé nhà bác. Trần xanh dương, vách phía đỏ phía vàng, nền gạch trắng, bộ ghế bọc simili đen. Trên bức vách đỏ một phía treo bộ tranh tứ bình bốn cô thiếu nữ, một phía kệ gỗ đen chưng các đồ nho nhỏ kiêm bàn thờ gia tiên nội ngoại, cũng đủ lư hương chân đèn bằng đồng xinh xẻo. Trên bức vách vàng, treo một chữ Phúc thếp vàng nền giấy đỏ khung đen. Ngày tết, căn phòng càng trang trọng với hoa tươi, mâm ngũ quả, khói nhang thơm phức mùi trầm.
Lâu nay, Nô cũng ngứa tay học thư pháp. Hết thư pháp chữ Việt, giờ chuyển qua thư pháp chữ Nho. Cũng võ vẻ dăm chữ lận túi để rồng bay phượng múa: chữ Tâm, chữ Phúc, chữ Lộc, chữ Thọ, chữ Nhẫn, chữ Đức, chữ Tài… Người ta cũng chỉ xin ngần ấy chữ mà thôi! Mới học được chữ Tửu, xuân này hí hoáy tặng bạn bè thân hữu chơi!
Trong khi bác Dõng loay hoay lấy nước, Nô thấy trên quả dưa hấu của mâm ngũ quả có dán một chữ Nho là lạ. Nhìn kỹ thì hóa ra là chữ Phúc dán ngược. Sao thế nhỉ? Chắc là mấy đứa cháu trong nhà dán nhầm!
Hai “anh em” chuyện vãn một hồi, quay ra chuyện chữ nghĩa.
2.
À cái chữ trên quả dưa là anh dán đấy! Không phải các cháu dán nhầm đâu. Đây là tục của người Hoa, đến tết, họ dán chữ Phúc ngược. Phúc ngược là Phúc đảo, đồng âm với Phúc đáo – Phúc đến nhà. Ý là mong ngày đầu năm, phúc đến nhà mình.
Như cụ Nguyễn Công Trứ từng viết:
Chiều ba mươi, nợ hỏi tít mù, co cẳng đạp thằng bần ra cửa
Sáng mùng một, rượu say túy lúy, giơ tay bồng ông phúc vào nhà
Cho nên, Nô phải cẩn thận, biết chữ Phúc rồi phải biết thêm chữ Phúc đảo nữa, không biết thì học, đừng láu táu phô phang kiến thức chưa chín, có ngày bị hố.
Nhưng chữ Tâm thì đừng có đảo nhé! Tâm phải chính, đảo điên thì nguy. Người nhỏ tâm đảo nguy cho mình, người nhớn tâm đảo nguy cho nhà, người to nhất nước tâm đảo nguy cho sơn hà xã tắc!
3.
Nô thấy nhà anh chỉ treo mỗi chữ Phúc, vì anh chỉ cầu phúc thôi, nhà có phúc là mừng vui rồi. Những chữ khác nó bắt mình phải tu dưỡng, mà Dõng thì làm biếng, tu tập nửa đường rồi cũng bỏ dở thôi!
Nhà có phúc là nhà có con hơn cha. Chữ phúc nhắc mình phải lo cho con, dạy con và tôn trọng con để ngày sau nó hơn mình. Đừng ỷ làm cha rồi áp chế con cái, vi phạm nhân quyền và tự do. Phúc ngàn năm để lại cũng tiêu tan, đừng nói phúc mới gây dựng vài chục năm.
Cả năm, Phúc treo ngay ngắn, phúc tại gia. Đến tết mới Phúc đảo, mong còn phúc đất trời đến, bồi đắp cái gốc phúc ở nhà.
4.
Người Hoa rất giỏi dùng hình nói ý, rồi nói ý mà lại ngoài ý – ý tại ngôn ngoại. Ghê lắm!
Để chúc mừng, họ vẽ tranh (gọi là thư họa chắc cũng không sai), mang nhiều ý nghĩa. Thường là dùng các chữ đồng âm (tất nhiên là âm Bắc Kinh) để diễn ý.
Sen là liên – đồng âm với liên tục; Lọ sứ là bình – đồng âm với bình an; Cá là ngư – đồng âm với dư dật; Cái gãi lưng đầu xù xì như nấm linh chi tên là gậy như ý – nghĩa là như ý, giản lược nấm linh chi cũng hàm nghĩa như ý; Voi là tượng – đồng âm với cát tường; Cái giáo là kích – đồng âm kiết tường hoặc cấp; Cái kèn là sanh – đồng âm với thăng tiến…
Chúc giàu: tranh vẽ hồ nhiều sen và cá chép – liên liên hữu dư (dư dật mãi mãi).
Chúc quan: tranh vẽ một lọ sứ cắm ba cái giáo (kích-cấp) và cái kèn – bình thăng tam cấp (lên một lúc ba chức).
Chúc may: tranh vẽ con voi cõng một cái giáo cột chung với nấm linh chi: kiết tường như ý – (được sự may mắn).
…
5.
Chữ treo trong nhà cũng đừng tham nhiều. Một là đủ. Thời buổi giờ cúng bái lan tràn, người ta vay tiền Bà làm kinh doanh, vay ơn Thần làm chính sự, vay oai Thánh đe thiên hạ, cái gì cũng muốn có thật nhiều. Ấy là thế sự đảo điên!
Có người hay chữ, xin chữ treo nhà. Chữ đại tự viết đẹp, có gân guốc, có khí phách, có tài hoa. Chỉ hiềm là nhiều.
Bên trái treo chữ Tâm. Bên phải treo thêm chữ Nhẫn. Ở giữa là chân dung bậc hiền tài chủ nhà. Thành ra đôi khi lẫn lộn, lẫn thì đọc Tâm Nhẫn, lộn thì đọc Nhẫn Tâm. Cái nào cũng có lý sự cả!
6.
Chuyện xong, Nô xin cáo từ. Nghĩ ngợi lan man, định đi về nhà, rồi không hiểu sao lại lòng vòng ra chỗ triển lãm thư pháp thư họa ngày xuân!
14.2.13
12.2.13
11.2.13
10.2.13
9.2.13
ngày cuối năm rứa đó!
Đã 29 Tết. Năm nay không có 30. Vậy thì ta nói, đã ngày cuối năm! Ngày cuối năm nào cũng vậy, sau khi lặn lội (nói vậy cho nó oai, chứ cũng xe 4 bánh chở đi chở zìa, được nhẹ nhàng sung sướng đội cái mũ kết vải thay cho cái mũ bảo hiểm lúc nào cũng chình chịch trên đầu) vô Cam Ranh kiếm nhành mai núi (ô, cái chữ nhành ni thiệt là đắt, bài trước dùng chữ cành mai, cây mai nghe bộ chừng hổng chính xác chút nào!), về nhà lui cui cắm vào bình, treo vài ba thứ đỏ đỏ trang trí, tưởng chừng như mình hoàn thành nhiệm vụ cao cả của người-đàn-ông-đảm-đang ngày Tết rồi!
Đã 29 Tết, ta lại nói, đã ngày cuối năm. Năm mô cũng rứa, những ngày ni là tất niên hàng xóm, chạy vắt giò từ nhà này sang nhà nọ, ăn không kịp gắp, nhưng uống thì có tiêu chuẩn: mỗi nhà 3 lon/chai. Tới nhà thứ 4, ông nào cũng quảnh càng, ráng hoàn thành chỉ tiêu thì tính sơ: 12 lon/chai (gồm các loại thương hiệu bia bọt), đủ để chân nam đá chân chiêu ngất ngưỡng về nhà. Hehe, vậy là hoàn thành nhiệm vụ cao cả của người-đàn-ông-thân-thiện với hàng xóm láng giềng! Khỏi quảng cáo bằng thập-lục-kim-tự và tứ-hảo!
Đã 29 Tết, ta lại nói một lần nữa, đã là ngày cuối năm. Mấy năm trước, ta thường quan tâm, hỏi han bà xã mua sắm chi mà nhiều rứa em, thường nhận lại những comment không lấy chi làm dễ chịu, kèm theo những ánh mắt mang hình viên đại bác. Năm ni tưởng mình khôn lanh, bà xã muốn mần chi thì mần, muốn mua gì thì mua, muốn sắm gì thì sắm, ta tịnh khẩu như bình, miễn góp ý khen chê! Ai dè, mới tất niên hàng xóm zề, được bà xã ưu ái phong cho danh hiệu người-đàn-ông-sướng-nhất-nhà, kèm theo một ánh nhìn mang hình tên lửa vượt đại châu, ý nói chả nhờ vả thằng cha vô tích sự này được chiện gì trong mấy ngày Tết tất bật lo toan này ráo trọi!
Bèn mở blog lên, và trầm ngâm suy tưởng, năm mí tuổi đầu rồi, đã mần ông woại, mà sao đối với phụ nữ, mãi mãi mình cứ bị hụt giò! Đúng là người-đàn-ông-quá-tồ!
Ô hô! Ai tai! Năm cùng tháng tận!
Đã 29 Tết, ta lại nói, đã ngày cuối năm. Năm mô cũng rứa, những ngày ni là tất niên hàng xóm, chạy vắt giò từ nhà này sang nhà nọ, ăn không kịp gắp, nhưng uống thì có tiêu chuẩn: mỗi nhà 3 lon/chai. Tới nhà thứ 4, ông nào cũng quảnh càng, ráng hoàn thành chỉ tiêu thì tính sơ: 12 lon/chai (gồm các loại thương hiệu bia bọt), đủ để chân nam đá chân chiêu ngất ngưỡng về nhà. Hehe, vậy là hoàn thành nhiệm vụ cao cả của người-đàn-ông-thân-thiện với hàng xóm láng giềng! Khỏi quảng cáo bằng thập-lục-kim-tự và tứ-hảo!
Đã 29 Tết, ta lại nói một lần nữa, đã là ngày cuối năm. Mấy năm trước, ta thường quan tâm, hỏi han bà xã mua sắm chi mà nhiều rứa em, thường nhận lại những comment không lấy chi làm dễ chịu, kèm theo những ánh mắt mang hình viên đại bác. Năm ni tưởng mình khôn lanh, bà xã muốn mần chi thì mần, muốn mua gì thì mua, muốn sắm gì thì sắm, ta tịnh khẩu như bình, miễn góp ý khen chê! Ai dè, mới tất niên hàng xóm zề, được bà xã ưu ái phong cho danh hiệu người-đàn-ông-sướng-nhất-nhà, kèm theo một ánh nhìn mang hình tên lửa vượt đại châu, ý nói chả nhờ vả thằng cha vô tích sự này được chiện gì trong mấy ngày Tết tất bật lo toan này ráo trọi!
Bèn mở blog lên, và trầm ngâm suy tưởng, năm mí tuổi đầu rồi, đã mần ông woại, mà sao đối với phụ nữ, mãi mãi mình cứ bị hụt giò! Đúng là người-đàn-ông-quá-tồ!
Ô hô! Ai tai! Năm cùng tháng tận!
8.2.13
mai tết
Hôm qua, vào Cam Ranh mua cành mai núi - mai Thủy Triều. Dáng cây ra vẻ phong sương khá thú vị, cành còn nguyên búp chưa nở nụ nào.
Sáng nay 28 Tết, qua một đêm, bắt đầu bung đợt hoa đầu tiên.
| Những cành mai Thủy Triều mấy năm trước |
23.1.13
lặt lá cho mai
Sắp rằm tháng Chạp,
sáng nay đã thấy nhà nhà lặt lá cho cây mai ngày Tết,
sáng nay đã thấy nhà nhà lặt lá cho cây mai ngày Tết,
tính viết một entry, rồi thấy dở hơn bài năm ngoái,
bèn bổn cũ xào lại vậy!
Chán cho cái bút mòn của cụ Nô này quá!
Quá rằm tháng Chạp, những nhà vườn trồng mai, những người chơi mai, hoặc những nhà có cây mai trước sân, bắt đầu lặt lá mai. Ngày giờ lặt lá, tùy từng năm, tùy thời tiết ấm lạnh, tùy kinh nghiệm, với mong muốn vào những ngày Tết, mai nở rộ những cánh vàng rực rỡ đầu năm!
1.
Nở hoa là hoạt động tự nhiên của các loài có hoa. Hoa là cơ quan sinh dục của cây, qua quá trình thụ phấn tạo ra mầm sống để cây sinh tồn. Hình ảnh phấn thông vàng bay ngập trời trong áng văn đầy chất thơ của Xuân Diệu mô tả cảnh tượng giao hoan hùng vĩ của rừng thông khi đến mùa yêu đương!
Có người cảm thán: “Tại sao người ta lại mang hoa hiến Phật???”
Mùa đông đến, trời lạnh nước hấp thụ vào rễ cây ít đi, không khí khô hanh khiến hơi nước thoát ra từ lá nhiều lên. Cây bắt đầu điều tiết để giữ lại nước trong thân, bằng cách ngưng cung cấp nước cho lá. Lá khô dần, giảm chất diệp lục, trở nên vàng úa cho ta một mùa thu vàng lộng lẫy, hoặc chuyển sang đỏ rực một màu quan san trên những lá thu phong! Cây co mình lại chuẩn bị cho một mùa đói rét!
Khi khí trời ấm lại, cây trổ lá non, đồng thời bung các nụ hoa! Phản ứng của một kẻ vừa qua chốn nguy nan, lấy hết sức và làm mọi cách để gieo hạt giống của mình lại cho cuộc đời!
Như thế, qua các loài thực vật ta có một mùa thu buồn tênh, một mùa đông ảm đạm và một mùa xuân tươi sáng, ngập tràn hoa!
2.
Thiên nhiên hoạt động theo mùa. Con người hoạt động theo lịch. Mà lắm khi, lịch mùa lại chênh nhau! Nắng có thể đổ lửa trên đầu mùa Xuân, và mưa có thể tuôn xối xả trên lưng ngày Tết, và Năm Mới đến không trùng với cuộc nở hoa!
Lúc đó, Con Người sẽ ra tay: lặt lá cho cây!
Hình như khó thay từ lặt bằng một từ nào khác! Dù từ này cũng dễ lắm nỗi sự sinh! Không thể dùng các từ trảy lá, hái lá, bứt lá… được.
Và phải lặt lá bằng tay, đừng có vác dao kéo ra hành sự nhé bạn! Ấy là còn nghe nói, nếu trong nhà có con gái, nên để mấy cô lặt lá mai thì bông sẽ nở nhiều hơn, đẹp hơn và sum suê hơn! (Nói nhỏ: cái gì mà tay tiên mấy cô gái trẻ động tới thì chắc chắn nhiều hơn, đẹp hơn và sum suê hơn là cái chắc rồi!)
Cây cũng biết yêu cái dịu dàng, êm ái của những đôi tay ngà ấy chứ!
3.
Chăm cây mai yêu quí cả một năm, canh chừng thời tiết mưa nắng, tự nhắc mình lặt lá đúng ngày đúng buổi mà lỡ, trời xui đất khiến, đến ngày Tết trông đỏ con mắt chỉ thấy loe ngoe mấy nụ lèo tèo, thì coi như tổ trác xúi quẩy cái Xuân rồi!
Con Người khổ rứa đó! Cứ để yên cho thiên nhiên mần việc đi, có gì hưởng nấy cho nó bình an, việc chi phải làm tài lanh, xua quân can thiệp, rồi thất bại lại sinh buồn lo chất ngất zậy!
Năm nay, những đợt mưa muộn kéo dài thêm cái nóng lạnh thất thường, những người trồng hoa, chơi hoa, có hoa cũng đổ mồ hôi xất bất xang bang theo không kịp ông trời!
Thiền sư Mãn Giác chắc hiểu chuyện nhân tình thế thái éo le, nên mới Cáo tật thị chúng như vầy:
Xuân khứ bách hoa lạc,
Xuân đáo bách hoa khai.
Sự trục nhãn tiền quá,
Lão tòng đầu thượng lai.
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
Xuân qua, không chắc hoa đã tàn hết, vì đêm qua trước hiên nhà đã nở một đóa mai! Thì có gì mà buồn, khi xuân tới, cây mai ta không ít thì nhiều, trời đất cũng cho khai mở một vài bông đón Tết!
Less is more!
14.1.13
mơ nắng
Cái xứ mặt trời chói chang suốt năm, nhưng đến mùa Tết cũng đâm ra mơ màng. Cuối tháng Một âm, đổ mấy ngày mưa, sau đó cái lạnh rây xuống ngày tháng Chạp những áng sương mờ trên biển, kéo đến những mây làm mờ tỏ những đợt nắng êm ả.
Mưa se se, lạnh se se và cái nắng cũng se se!
Mọi thứ như đủ làm se se tâm hồn, để người mơ màng về quá khứ đầy tiếc nhớ, mong mỏi, day dứt và thấy cái ảo ảnh ngày xưa như một hạnh phúc đợi chờ!
Mưa se se, lạnh se se và cái nắng cũng se se!
Bóng giao mùa đang mơ hồ lướt qua trên vườn nhà, khiến những chùm bông đỏ, những lá ráy đỏ, những quả cau chín vàng xuộm, những bông sứ ngả vàng cũng như mải mê nằm mơ nắng.
Và ở đây, một con người bé nhỏ, cũng đang trong nắng mơ màng!
Mà cứ gì vào Tết, cuộc đời cứ như giấc mơ, dắt ta đi mê mải, nhiều khi đang leo dốc nắng nhớ những triền mưa, rồi khi lăn xuống triền mưa mới tiếc nuối ngày trên dốc nắng!
Mưa se se, lạnh se se và cái nắng cũng se se!
Mọi thứ như đủ làm se se tâm hồn, để người mơ màng về quá khứ đầy tiếc nhớ, mong mỏi, day dứt và thấy cái ảo ảnh ngày xưa như một hạnh phúc đợi chờ!
Mưa se se, lạnh se se và cái nắng cũng se se!
Bóng giao mùa đang mơ hồ lướt qua trên vườn nhà, khiến những chùm bông đỏ, những lá ráy đỏ, những quả cau chín vàng xuộm, những bông sứ ngả vàng cũng như mải mê nằm mơ nắng.
Và ở đây, một con người bé nhỏ, cũng đang trong nắng mơ màng!
Mà cứ gì vào Tết, cuộc đời cứ như giấc mơ, dắt ta đi mê mải, nhiều khi đang leo dốc nắng nhớ những triền mưa, rồi khi lăn xuống triền mưa mới tiếc nuối ngày trên dốc nắng!
21.1.12
năm cánh thủy triều
Tết đến, người Bắc luôn có một cành đào, người Nam mong có một cành
mai. Những bông hoa hồng thắm vàng tươi đó, báo mùa Xuân đến từ Bắc chí
Nam, thiếu chúng, chừng như mùa Xuân bớt đi nhiều thi vị!Công nghệ trồng trọt ngày càng phát triển, lại càng có nhiều sắc hoa mới, được lai tạo, được phối giống muôn hình muôn vẻ. Riêng hoa mai, người ta đã làm được những đóa mai nhiều cánh, chục cánh, trăm cánh…
Nhìn đóa hoa mai mà ngỡ nhìn nhầm hoa cúc…
Ở Nha Trang, người chơi thuần mai Tết, chuộng mai Diên Khánh, trồng trong vườn. Ngày Tết, người ta chặt từng gốc mai lớn, cao vài ba thước, chưng rợp cả phòng khách, tiền sảnh…
Người chơi lãng mạn hơn, về Cam Ranh, những ngày cận Tết tìm mua những cành mai Thủy Triều.
Thủy Triều là vùng ven đầm nước lớn cùng tên, phía biển chập chùng dãy núi Cù Hin, trên đó, những rừng mai, có tự ngàn năm nay, vẫn khoe sắc thắm mỗi khi xuân về! Người dân quanh đó, suốt năm làm rẫy nương, đánh bắt tôm cá trong đầm, đến Tết lặn lội lên rừng, chặt những nhành mai núi về cho thiên hạ đón Tết!
Mấy năm nay, hăm bảy hăm tám Chạp, chạy vào Cam Ranh, tìm cho mình một cành mai núi!
Chơi mai núi chuộng cái hình thái cây cành, không chuộng hoa. Hoa nở đẹp, mừng. Hoa không đẹp, không lấy làm buồn! Có một thân cây mọc lên từ đất núi khô cằn, từ gió lồng lộng biển, cành vươn theo nắng, cành uốn theo gió, chịu phong ba bão táp, lao lực cả năm dài, để cuối năm nở cho đời những bông hoa vàng thắm, cũng chẳng quý sao!
Hoa mai Thủy Triều, nhỏ nhắn, năm cánh tròn đều, đơn sơ, mộc mạc chưa có can thiệp của con người!
Một thứ bonsai từ bàn tay chăm sóc của thiên nhiên!
Thành nếp, năm nào cũng mái hiên đó, chiếc bình gốm nâu đó, nhưng cành mai mỗi năm mỗi khác, đầy sắc hoa vàng, như mang được màu nắng rực, gió biển rộng, sóng đầm khơi về đến tận nhà!
Mỗi lần sắm được một cành mai ưng ý, dẫu có trả giá lên xuống chút đỉnh theo thói quen thường tình, vẫn thấy trong ánh mắt những người bán mai một niềm hy vọng u uẩn.
Niềm hy vọng u uẩn của những người nghèo, từ nương rẫy, từ ruộng đồng, da đen nhẻm nắng, dáng lam lũ sương, chờ mong những ngày cuối năm, tận đến những giây phút cận giao thừa, tìm kiếm những đồng tiền gian khó!

Năm trâu

Năm cọp
Năm rồng
đón tết
Tết
vui nhất những ngày trước Tết
loay hoay dọn nhà, dọn mình
sắm sanh hoa cỏ

Những bông sống đời, từ vườn sẽ lên đến bàn thờ, xen kẽ đĩa quả
Những bông hồng Đà Lạt nở trước khá lâu
Những bông sim úc tím thẫm mỏng mảnh mong manh
Những bông hoa gừng đỏ tươi ở vườn sau
Những đóa bạch môn nở suốt năm
Những bông hoa đỏ lấy từ nhà Phù Vân, hôm nay được 3 nhánh nở rộ
(loài hoa chưa biết tên)
Và một dãy pensée cúc vạn thọ chen chúc bên hiên nhà
Bàn thờ gia tiên đã tinh tươm
Nến đã sáng ấm
Trầm đã ngát thơm
Thế là
một cái tết sắp đến
một năm sắp qua
*
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




















