Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

22.4.18

chuyện chép từ Cuốn Sách Cũ (6)

Trong nhà tôi có một chú chuột nhắt. Chú bé tí như một quả chuối luộc, có điều quả chuối này không phải màu vàng, mà là màu xám, có lông, có đuôi, có cặp mắt láo liên và đôi tai vểnh. Mũi miệng chú luôn động đậy và đầy râu.

Chú ở đâu trong nhà thì không rõ, ban ngày không thấy, nhưng đến đêm, chú sột soạt bò đi. Tiếng động ấy bé lắm, ba mẹ tôi chẳng hề nghe, nhưng tôi lại nghe rất rõ. Vì dường như chú vừa đi vừa thì thầm nói cái gì đó với tôi, đại loại là chị ngủ chưa, hôm nay có vui không, em đang đi tìm cái ăn đây, đói bụng quá...

Chú lục xục chỗ này chỗ kia, gặm nhấm mấy mẩu trái cây, liếm láp hộp yaourt, mẹ chưa dọn, còn vương vãi trên mặt bếp. Dấu tích thường xuyên nhất là vết răng trên miếng xà bông thơm trong phòng tắm, lam nham cả bốn phía. Mẹ tôi nói chú cần chất béo. Coi phim hoạt hình tôi biết chuột rất thích phô-ma. Phô-ma cũng béo, nên thỉnh thoảng tôi lại để dành cho chú một miếng ở góc nhà. Được món khoái khẩu, thế nào tối đó, chú cũng suỵt soạt lời cảm ơn đến tôi.

Mỗi khi kể cho mẹ tôi về vụ chuyện trò giữa tôi và chú chuột nhắt, mẹ thường vờ như không quan tâm, coi đó là những tưởng tượng bá láp của con bé ba tuổi. Y chang như khi tôi kể chuyện bà phù thủy bay trên cán chỗi vòng quanh bốn góc mùng với bốn con ma nhiệt liệt vỗ tay. Không phải chỉ mẹ, mà ba tôi, ông bà nội cùng bà ngoại cũng có một phản ứng giống hệt nhau.

Chỉ có một người chăm chú nghe tôi kể với đầy sự hào hứng là ông ngoại. Không những nghe, ông ngoại còn biết rõ tên tuổi tất cả những nhân vật của tôi nữa. Ông ngoại bảo chú chuột nhắt trong nhà tôi tên là Pi-Tơ. Khi tôi lẩm nhẩm: "Sao nó không mang tên Pi-Tô nhỉ?", ông ngoại giải thích: "Chó mới mang tên Tô, mèo sẽ mang tên Ty và chuột mang tên Tơ." Và điều kỳ thú nhất là ông ngoại sẽ kể tiếp những câu chuyện hấp dẫn về những nhân vật đó và nhất định, trong chuyện luôn có một nhân vật quan trọng nhất. Đó là tôi - bé Sơ-Ri.

Ông ngoại kể cho tôi nghe chuyện của Pi-Tơ và tôi - bé Sơ-Ri như vầy.

Có một ngày, mẹ đi chợ và bé Sơ-Ri được ở nhà một mình. Nhà vắng lặng và chuột Pi-Tơ xuất hiện, chú thập thò trong đám đồ chơi hỗn độn của bé Sơ-Ri : “Chào chị Sơ-Ri, chị có thích qua nhà em chơi không?” “Nhà Pi-Tơ ở đâu?” “Dưới chân cầu thang, bên cạnh cái máy giặt.” “Ô, nhà bé xíu thế này, sao chị xuống được?” “Không sao, chị lại đây, em sẽ rắc cho chị ít bụi kim tuyến, chị sẽ bé lại bằng em.” “Thích quá, nhưng chờ chị mang theo hộp đồ chơi Wanado.” (Wanado là những lọ đất sét nặn, nhiều màu dành cho trẻ con chơi).

Thế là bé Sơ-Ri được vào nhà của Pi-Tơ. Ôi, cái hang bé xíu nhưng đầy đủ chẳng thiếu thứ gì. Một cái tủ quần áo bằng cái hộp giấy, có cánh cửa mở đóng. Bàn ăn là cái nắp nhựa vuông to màu đỏ, bốn cái ghế là bốn nắp nhựa nhỏ tròn với bốn màu vàng xanh tím trắng, chúng đều không có chân, Pi-Tơ bảo là theo phong cách Nhật thời hiện đại. Giường ngủ là một hộp thiếc hình bầu dục, lót chặn nệm cẩn thận, hoa văn ca-rô rất điệu đàng. Một cái đèn led xài pin, có nút tắt mở hẳn hoi. Nền nhà sạch như lau như ly.

Bé Sơ-Ri và Pi-Tơ chơi đùa đủ trò, nào lăn những hòn bi thủy tinh lóng lánh, nào nặn đất sét các con giống, nào trốn tìm, nào bịt mắt bắt dê... Chơi chán chê đến khi nghe tiếng lách cách ngoài cửa và tiếng mẹ gọi. Bé Sơ-Ri bảo: "Pi-Tơ, chị về đây!"

Đang cơn hào hứng bị cắt ngang, Pi-Tơ mè nheo: "Hông, chơi với em tí nữa" "Không được, mẹ không thấy chị ở nhà sẽ lo lắng tưởng ai bắt chị đi mất rồi." "Hông, hông và hông. Em không rắc bột kim tuyến, chị sẽ không lớn trở lại đâu!" Bảo một hồi mà chú chàng vẫn lì lợm không nghe. Trong khi mẹ đã mở khóa sắp vào nhà. Trong đầu bé Sơ-Ri chợt lóe lên một ý. Bé Sơ-Ri nhanh tay, lấy đất sét nặn một chú mèo thật to, thật dữ tợn và bảo Pi-Tơ: "Chị sẽ cho chú mèo này sống trong nhà em nhé!"

Nhìn chú mèo trong tay bé Sơ-Ri , Pi-Tơ sợ thất thần, rối rít: "Ối ối, em sẽ rắc bột kim tuyến cho chị, chị mang con mèo ghê gớm này đi giùm em!"

Thế là bé Sơ-Ri ra khỏi nhà Pi-Tơ, vừa kịp chào khi mẹ mở cửa. Mẹ chỉ nói: "Sao chơi gì trong góc tối om vậy con!?"

Rất lâu rồi, câu chuyện này là một bí mật chỉ tôi - bé Sơ-Ri và ông ngoại biết mà thôi. Đến giờ, bạn là người thứ ba được biết đấy nhé.
»»  read more

23.11.15

chuyện chép từ Cuốn Sách Cũ (4)

Lâu lâu bà ngoại lại vào thăm tôi. Tối lên xe, ngủ một giấc, mai bà đã đến nơi. Khi tôi còn nằm lơ mơ trên gác, bà ngoại đã vén mùng vào đánh thức tôi dậy. Gặp bà ngoại là có quà, thú bông, búp bê, quần áo, giày dép mới. Bà ngoại, bà nội, mẹ và tôi là phe con gái. Ông nội, ông ngoại và ba là phe con trai. Phe con gái được mặc đồ đẹp, làm tóc đẹp và vẽ mặt đẹp. Tôi thích tô son, tô xong tôi cũng biết bậm môi "cho son nó đều" như mẹ nói.

Chiều chiều, bà và mẹ đi xe máy đến đón tôi ở trường, tôi khỏi phải ngồi một mình trên cái ghế mây đằng trước mẹ, mà được ngồi sau giữa hai người, bà ôm lấy tôi, tôi ôm lấy mẹ. Cảm giác rất yên ổn, đến nỗi có thể nhắm mắt, ngủ một giấc thật ngon.

Một lần, trên đường đón tôi về, mẹ dừng chân ở chợ, để bà ngoại xuống mua một thứ gì đó. Bà đi hơi lâu lâu, ngồi sau lưng mẹ, tôi bỗng buột miệng: "Mẹ, mình đi về đi." Mẹ ngạc nhiên: "Sao về, còn bà ngoại nữa mà." "Bỏ bà ngoại lại đi, mẹ với con về."

Có vẻ mẹ bất ngờ trước câu nói của tôi. Im lặng một chút, mẹ hỏi: "Bà ngoại là mẹ của mẹ, giống như mẹ là mẹ của con. Con có bỏ mẹ để đi một mình không?" "Không, con không bỏ mẹ đâu." "Vậy mẹ cũng không bỏ bà ngoại được. Mình phải chờ bà ngoại ra, cùng về."

Tôi suy nghĩ về chuyện này rất lâu.

Trước đó, dù vẫn biết bà ngoại là "mẹ của mẹ tôi", nhưng trong đầu của một bé con ba tuổi, tôi không hình dung được mối quan hệ đó giống như giữa tôi với mẹ. Giờ đây, tôi bắt đầu mường tượng và hiểu dần ngoài cái gia đình nhỏ gồm có Ba Mẹ và Tôi, còn có những mối quan hệ ruột thịt khác để hình thành nên gia đình lớn. Chúng khiến cho mọi người trong một gia đình gắn bó với nhau, không muốn xa lìa nhau.

Câu chuyện này, về sau, khi tôi đã lớn bộn, vẫn được kể đi kể lại như một giai thoại trong nhà tôi. Thiên hạ thì đem con bỏ chợ, chỉ duy có tôi là dám xúi mẹ ... đem bà ngoại bỏ chợ.

Hihi.
»»  read more

18.11.15

chuyện chép từ Cuốn Sách Cũ (3)

(3)
Nhà ngoại tôi ở xa. Nơi đó có biển. Lần đầu được bà ngoại đưa ra biển chơi, tôi sợ. Sao lại có một vùng nước, vùng cát rộng lớn đến vậy. Chỗ tôi ở, vùng nước rộng nhất tôi thấy là cái hồ bơi, và rất đông người xúm xít quanh đó. Còn ở chỗ ngoại, biển xa tít tầm mắt, có nhiều sóng, người thì lưa thưa. Sóng làm cho biển cựa quậy, lúc lắc không yên. Nhìn ra xa, biển như có đàn kiến khổng lồ, chi chít, lổm ngổm bò. Nhìn gần, sóng lay động từng đợt như có muôn nghìn con rắn đang bơi, lúc hiện lúc ẩn, đen đen.

Làm sao mà không sợ.Nhưng ra đó vài lần, chơi đùa trên bãi cát, dần cũng quen.

Chơi trên cát đã đời, tôi cũng được ngoại dắt xuống biển, và nghịch nước. Đám kiến lổm ngổm ở xa, không với được đến tôi. Đám sóng rắn ở gần, nhưng khi tôi xuống, chúng cũng dạt ra, chỉ còn nước. Mà đứa bé nào tuổi tôi lại không mê nghịch nước.

Biển với tôi là vậy. Đến khi trở về nhà minh, đôi khi tôi nằm mơ thấy biển. Và nhớ ông bà ngoại rồi nhớ cả ngôi nhà của ngoại. Nhà ngoại thì bự hơn nhà tôi nhiều, chỉ thua nhà tôi là nhà ngoại không có gác không có cầu thang. Bù lại, nhà ngoại có nhiều thứ. Có cây to, có cây nhỏ, có cả hoa vàng hoa đỏ. Có hồ cá với đám cá lớn nhỏ đủ màu, mà tôi được cho chúng nó ăn mỗi ngày. Còn có cả đám thú bông và búp bê nữa, nhiều hơn cả của tôi.

Khi rời nhà ngoại, ngồi trên xe, tôi vui vẻ bai bai ông bà ngoại, nhưng bai bai xong rồi, tự dưng tôi bật khóc nức nở và nói với mẹ: "Con không đi nữa đâu, con về với ông bà ngoại, con nhớ ông bà ngoại lắm." Mẹ và bà ngoại phải dỗ dành: "Lần sau ra chơi với ông bà ngoại nữa. Giờ con ngủ một giấc, mở mắt ra sẽ gặp ba."
Sáng hôm sau, khi xe dừng ở bến, đã thấy ba chờ đón mẹ con tôi. Mẹ hỏi: "Còn nhớ ông bà ngoại không?" Tôi tỉnh queo: "Không. Có ba rồi."

Nói vậy thôi, chứ sao làm tôi không nhớ.
»»  read more

15.11.15

chuyện chép từ Cuốn Sách Cũ (2)

(2)
Một buổi sáng ưa thích của tôi, bắt đầu bằng chuyện không có ai đánh thức tôi cả. Tôi sẽ ngủ, nằm ngửa tay chân sải bà lai, nằm sấp lổm ngổm như một chú rùa, nằm nghiêng tay ôm chân gác lên chiếc gối dài, cho đến chừng nào muốn dậy, hai con mắt tôi sẽ tự động mở ra.


Tôi sẽ nhìn lên đỉnh màn, hai bàn chân bắt đầu lắc lư đong đưa từ trái sang phải, nhịp nhàng. Mẹ nói vụ lắc lư chân này giống y ba tôi. Anh ấy cũng đong đưa hai bàn chân như vậy khi nằm thư giãn trên giường.

Lúc đó, Phù Thủy sẽ xuất hiện và bay lòng vòng trên cây chổi. Bốn Con Ma cũng loay hoay ở bốn góc màn. Mỗi khi Phù Thủy bay đến gần góc màn nào, Con Ma ở đó sẽ vỗ tay và hoan hô ầm ĩ. Chúng luôn chào đón khi tôi mở mắt mỗi buổi sáng ưa thích bằng cái màn trình diễn không bao giờ chán đó. Những cái chuông trên chổi của Phù Thủy, lúc thì leng keng vui sướng, lúc thì ngân nga du dương.

Khi hai bàn chân của tôi đã lắc lư đủ, chúng sẽ dừng lại và đó là tín hiệu cho Phù Thủy và đám Con Ma biết rằng buổi biểu diễn kết thúc. Chúng sẽ tự biến mất, nhẹ nhõm như khi xuất hiện.

Lúc đó, tôi sẽ nghĩ đến một cái gì đáng sợ, tỷ dụ như có một con ong vàng đen gớm ghiếc đang bổ nhào xuống chích tôi. Tôi sẽ la váng lên: "Mẹ ơi!" với sắc độ mà mẹ tôi hay nói là "la thất thanh".

Mẹ sẽ chạy lên gác, dẫn tôi xuống cầu thang. Tôi sẽ vui vẻ tắm và nghịch nước trong chiếc thau đỏ, sẽ vui vẻ để mẹ chà răng, sẽ vui vẻ để mẹ chải và thắt tóc bằng những sợi thun màu, sẽ vui vẻ mặc quần áo đi giày đội mũ và sẽ vui vẻ cùng mẹ đi ăn sáng. Không chút mè nheo.

Nhưng không phải lúc nào cũng có những sáng ưa thích như vậy. Có lúc, mẹ đánh thức khi tôi còn muốn ngủ. Tôi sẽ không được lắc lư bàn chân, không được xem Phù Thủy và lũ Con Ma, không được gọi mẹ thất thanh. Tôi sẽ không vui vẻ. Tôi càu nhàu. Tôi lè nhè.

Và sau đó, sự cáu kỉnh của tôi sẽ lây sang mẹ. Nhưng thôi, đó là một chuyện khác, vào một ngày khác.
»»  read more

13.11.15

chuyện chép từ Cuốn Sách Cũ (1)

(1)
Hồi đó, tôi mới ba tuổi. Ông ngoại tôi là người dường như cái gì cũng biết. Khi mẹ tôi có điều gì hỏi ông, ông đều trả lời suôn sẻ. Và cặn kẽ.

Có lần ông nói với mẹ về ánh sáng. Ông nói ánh sáng có thể bẻ gập được. Một đứa bé lên ba thì có gì mà quan tâm về điều đó. Nhưng tôi cứ nghĩ, nghĩ mãi. Ở lớp mẫu giáo Mầm của tôi, cô giáo cho chúng tôi vẽ ông mặt trời, một hình tròn tô màu đỏ hoặc vàng, xung quanh là những tia sáng, những vạch thẳng tua tủa như đám râu quai nón, cũng đỏ hoặc vàng. Không có tia nào bẻ gập như ông ngoại nói. Mà chúng tôi có vẽ một tia sáng bị bẻ gập, cô giáo cũng coi đó là lỗi và sẽ bắt chúng tôi xóa nó đi.

Tôi cứ nghĩ có lúc nào tôi thấy được tia sáng bị bẻ gập không. Nhưng tôi chỉ nghĩ trong đầu, chứ không hỏi ông ngoại. Tôi là một bé gái ba tuổi, có khi tôi hỏi mẹ đủ mọi chuyện, đến khi mẹ phát điên và bảo tôi thôi đi. Nhưng tôi sẽ không hỏi ông ngoại về vụ ánh sáng bẻ gập này đâu, vì nếu ông cũng trả lời tôi suôn sẻ và cặn kẽ như đã từng trả lời cho mẹ, thì chắc tôi thất vọng về mình, khi không tự đi tìm câu trả lời.

Một buổi trưa, tôi ngồi chơi một mình với đám thú bông ngoài hiên, nói là hiên chứ đó chỉ là khoảng trước phòng khách, nền làm thấp một chút, dùng để hai xe máy của ba và mẹ. Nhà tôi ở phố, không có vườn tược hay hiên sảnh gì đâu. Một tia sáng lọt qua cửa, chiếu xuống nền nhà, hiện rõ trong căn phòng hơi tối với vô số những hạt bụi li ti đang lấp lánh nhảy múa. Tia sáng đi thẳng xuống cái gương đồ chơi bé xíu màu hồng của tôi. Và từ mặt gương, tia sáng chiếu lên bức tường một hình tròn nhỏ sáng rực. Tôi thấy rõ ràng một tia sáng hình chữ V,  tia sáng bị bẻ gãy.

Tôi nhìn mãi tia sáng bị bẻ gãy đó, cho đến khi nó đi ra khỏi chiếc gương của tôi.
»»  read more

7.11.15

cuốn sách cũ

Truyện


Ban đầu, chỉ tính tìm một cuốn tạp chí, loại tạp chí khổ lớn nhiều hình ít chữ nhan nhản bây giờ, khi lục lọi trong đám sách báo cũ của chị ve chai, để đọc cho đỡ buồn. Ai dè, lại thấy một cuốn sách cũ sờn quăn. Cuốn sách của tuổi thơ tôi và chắc chắc của triệu triệu người trên thế giới. Cuốn Đảo Kho Vàng của R. L. Stevenson. Bản dịch tiếng Việt sách này khá nhiều với những nhan đề: Châu Đảo (nxb Đời Nay), Hoàng Kim Đảo (bàn Hà Mai Anh), Đảo Châu Báu, Đảo Giấu  Vàng.
Hình ảnh giữ mãi trong trí là tên thủy thủ già Bill suốt ngày say khướt lè nhè bài ca rùng rợn: mười lăm thằng trên chiếc rương xác chết, ha ha ha, với một chai rượu rum…; cái dấu đen kinh khủng có thể làm người ta khiếp hãi đến chết; tên cướp biển dữ dằn John Silver khập khiễng với một cái chân gỗ, đầu đội mũ ba góc, con vẹt Flint trên vai; và tất nhiên, cậu bé Jim Hawkins dũng cảm.


Lật từng trang sách đã úa vàng, tôi lại thấy, như người ta ép những cánh hoa trong cuốn lưu bút, những mảnh giấy lớn hơn bàn tay, có kẻ hàng với những giòng chữ màu xanh lá cây, được viết ra bởi một ngòi bút máy hoặc bút sắt chấm mực.
Trong ánh chiều chập choạng, tôi đọc, không phải chữ của Stevenson, mà những giòng chữ xanh lá kia. Mỗi trang là một câu chuyện, nhỏ và ngắn. Những câu chuyện không mạch lạc với nhau, nhiều chỗ trùng lắp, đôi khi đảo lộn thời gian sau trước.
Tôi thường biên tập sách cho các bạn văn chương, nên có nghề xâu chuỗi những tản văn, những truyện ngắn rời rạc thành một thể thống nhất hợp lý. Nhưng với những câu chuyện nhỏ này, tôi cảm thấy nên để nguyên thứ tự được xếp trong cuốn Đảo Kho Vàng. Biết đâu, đó là một trật tự bí mật mà người viết nên chúng mong muốn, dẫu không ngăn nắp như tôi nghĩ. Đời sống, đôi khi, để bừa bộn, lộn xộn một chút biết đâu là chuyện đáng làm.
Tôi sẽ chép lại những câu chuyện đó. Ghi lên ở đâu đó, trên FB, trên blog. Chứ những trang giấy mỏng dòn kia, đã mong manh lắm. Chúng có thể vỡ vụn tan biến bất cứ lúc nào.
 
(còn tiếp)

»»  read more

18.1.14

lẩn thẩn chuyện nhà

Viết nhân vợ chồng con gái có nhà riêng


1.
Có một mái nhà là chuyện hệ trọng trong đời.

Dẫu ta có làm bố làm chồng làm ông ngoại ông nội, nhưng ta không có một cái-nhà-của-ta, chắc những danh hiệu kia chỉ còn một nửa. Một nửa tấm mề đay, mà lại ở phía mặt trái!

Nhà-của-ta thôi. Không nệ rộng hẹp thấp cao. Không cứ nhỏ to thiếu đủ. Một ít đất, một mái che, mưa ráo, nắng mát. Có nơi ăn chốn ở. Có chỗ bạn ngồi. Có nơi đặt cành mai, mâm quả ngày xuân. Có nơi thắp nén nhang ngày giỗ.

Đôi khi, ước mơ đơn sơ ấy, đi cả một đời vẫn chỉ là mơ ước. Cái khát vọng chốn nương náu trong cõi người ta!

2.
Về chuyện nhà, có lời: con chim có tổ, con cáo có hang, nhưng con người không có chỗ gối đầu. Quả thật, nhà là chốn để ta có chỗ gối đầu, là nơi ấm êm khi dừng cuộc mưu sinh, khi tàn cuộc vui vầy, khi mỏi gối chồn chân, khi bỏ cuộc giang hồ, khi quá quỉ-môn-quan trở về sau cơn bạo bệnh.

Cụ Văn Cao viết: Dưới mái nhà một người đang ngủ. Mơ giấc mơ của những vì sao. Chỗ gối đầu là để ngủ, để mơ, để hòng sống một cuộc sống khác. Đảo câu thơ một chút: Dưới vì sao một người đang ngủ. Mơ giấc mơ của những mái nhà, thì có vẻ trầm trọng ngay, vì chắc người đang nằm ở khách sạn ngàn sao, đang tự hỏi ngày nào mình có một túp lều nho nhỏ?

Cụ Bàng Dúi lại cà rỡn: Hỏi rằng người ở quê đâu? Thưa rằng tôi ở rất lâu quê nhà. Quê mà không có nhà cũng chỉ là yên ba giang thượng. Có ai chờ đợi mà về. Có về thì cũng chỉ đối mặt những xác hiu hắt lạnh lùng chứ mãi mãi chẳng còn thấy mái tóc màu xanh xanh ngày xưa nữa. Và cái nơi mà ta ở rất lâu dưới mái nhà thân thuộc, dẫu có tha hương thì cũng đến lúc đất lạ phải hóa quê nhà. Vì khởi thủy làm gì có quê nhà, tại người ta ở lâu nên nó thành quê nhà mà thôi.

3.
Trong đời có biết bao chuyện vui khoái nhưng không có gì vui khoái bằng sự chuẩn bị làm cho mình một mái nhà. Sự vui khoái đạt ngay đến đỉnh điểm  khi óc ta bắt đầu rục rịch nghĩ suy.

Nhà ta sẽ có gì. Mấy phòng đây. Chỗ này cho thằng nhỏ. Chỗ này con gái rượu. Góc này của đôi ta. Rồi khách khứa bạn bè. Rồi sân vườn cây cảnh. Trời đất ơi, đôi khi đất chỉ đủ một bàn tay mà mộng tưởng cả lâu đài!

Tất cả những ai làm nhà đều một lần loay hoay tự mình làm kiến trúc sư, tự diễn họa ngôi nhà trong mơ. Cặm cụi vẽ vời, dẫu không đúng qui chuẩn nhưng có hề chi, miễn ta thấy, ta hiểu là sướng như ru rồi. Và say sưa bàn luận với vợ con, bè bạn. Rồi nhất dạ sinh bá kế, ua chầu chầu, hôm qua mần rứa nỏ hay, phải sửa như ri mới chộ được hè!

Những hình khối màu sắc bắt đầu ám ảnh tâm trí. Lơ ngơ khi ra phố vì mặt cứ nghệt lên trời ngắm... nhà thiên hạ. Đêm nằm gác chân lên trán, miên man tưởng tượng, miên man đi vào giấc ngủ với ngôi nhà đẹp y chang như mình mong muốn.

4.
Hỡi những ai có ý làm nhà, hãy tận hưởng ngay những giây phút hạnh phúc đó. Vì khi đến lúc bắt tay vào cuộc bạn sẽ đối mặt với thực tế phũ phàng. Bạn sẽ vất vả với các ông thiết kế, nhà thầu. Bạn sẽ vắt giò lên cổ lo cung cấp vật liệu. Bạn sẽ gặp vài ông thần nước mặn: ông quản lý đô thị, ông phường, ông thuế... Bạn sẽ đối mặt với cha hàng xóm trót không ưa.

Và nếu không rủng rỉnh, bạn sẽ đối mặt với vấn đề muôn thuở: tiền, tiền và tiền!

»»  read more

1.9.13

dòng chảy

- Ba, cuồng ngôn lộng ngữ là gì hở ba? Chàng trai thỉnh thoảng lại hỏi một từ lạ, đối với chàng, tất nhiên. Ừ, thế hệ của chàng, trong nhà trường người ta không dạy cho biết nhiều từ Hán Việt. Thậm chí, các nhà báo tốt nghiệp đại học báo chí ngữ văn gì gì đó dùng từ Hán Việt còn sai lè lè!

- Gặp mấy từ này ở đâu vậy con? - Dạ, con đang đọc mấy cuốn kiếm hiệp. Làm nhớ thời chui vào gầm giường, nhà cầu hay bất cứ xó xỉnh nào tối tăm để nghiền Kim Dung. Làm nhớ hơi giật mình khi thấy trong ba lô của chàng cả Binh Pháp Tôn Tử và Biên Niên Ký Chim Vặn Dây Cót!

- Ừm, có thể hiểu là nói năng bạt mạng, dùng từ đao to búa lớn, chuyện bé xíu mà nói vống đến tận trời, khoác lác vv... - À, bọn con hay nói là chém gió! Ừ, hiểu vậy cũng được, chàng trai của thế hệ hai ngón cái với hàng loạt từ ngữ vui vẻ: iu, chít, rùi, thui... rất smart của thời smartphone!

- Chữ chém gió con thấy thường thường, còn cuồng ngôn lộng ngữ có một cái gì đó thật hay không diễn tả thành lời được, nói lên nghe rất phê! Một thoáng ánh sáng bừng lên trên khuôn mặt chàng. Cái ánh sáng đặc biệt của người đang gõ và được mở. Chữ nghĩa chẳng phải chỉ là những ký tự lằng ngoằng trên giấy, trên màn hình.

Chúng đang lấp lánh ánh vàng mười, theo một dòng chảy bất tận, trong mắt chàng tuổi trẻ của tôi!


»»  read more

11.6.13

châm dầu cho đèn

Châm vô chai xị này hơi hao!
Bữa trước, mở ví lấy tiền góp nhậu (hehe, dạo này không ai đãi nổi ai, nên nhậu là mặc nhiên share bill để... góp), ngạc nhiên khi thấy còn khá nhiều tiền, mặc dù hôm qua nhớ là đã xài đến đây, đến đây rồi, (lại hehe, dạo này tiền hơi hiếm, thành ra biết rất rõ là ví mình còn bi nhiêu).

Sáng nay, bà xã mới bỏ nhỏ, nè con gái bỏ tiền vô ví của ba để uống cà phê, ba có biết không? Ngớ người ra một lúc!

Mấy năm trước, có viết trên blog về tiền bạc trong gia đình, đại ý đẹp nhất là vợ quản lý tiền nong và thỉnh thoảng liếc xem ví chồng hết tiền chưa để "bơm" thêm vào.

Hôm nay, mới hay là đã chuyển giao thế hệ. Con gái đã biết "liếc xem ví" của ba!

»»  read more

26.2.13

mạng

Âm Dương 

Còn non nửa tháng Giêng, coi như còn Tết, lẩn thẩn làm thầy bói cho mình một quẻ hậu vận!

Nhà Nô: Nô, phu nhơn, con gái đầu và con rể đều cùng mạng Hỏa. Nhưng toàn lửa be bé, Hạ Sơn Hỏa - lửa đom đóm và Lư Trung Hỏa - lửa nhóm lò. Được cái con trai mạng Mộc, Đại Lâm Mộc - cây rừng lớn. Mộc sinh Hỏa, tha hồ cho 4 ông bà Hỏa xài, hổng sợ hết!

Cuối năm rồi, sinh cháu ngoại, mạng Thủy, Trường Lưu Thủy. Hihi, chắc đủ nước tưới cho ông cậu cành lá xum xuê, để nuôi mấy ông bà Hỏa! Bèn phán, lớn lên cho cháu theo cậu đi mần, cháu nuôi cậu, rồi cậu nuôi lại ba mẹ và ông bà ngoại!

Nhớ ngày xưa, ba của Nô hay than vãn: "Ba mạng Đại Hải Thủy - nước biển lớn gặp mẹ mi mạng Thạch Lựu Mộc - cây lựu đá, hèn chi làm bao nhiêu cũng hổng đủ. Nước biển lớn mà tưới hoài trên cây lựu đá hổng có xi-nhê!!!"

Cũng là một lý giải cho cái sự... hổng được giàu! Nô nghĩ thầm trong bụng, hổng dám nói ra, hihi, tưới toàn nước biển, may cây lựu đá lì gan mới tồn tại, gặp cây gì gì khác thì tiêu tán đường sớm rồi!

Thôi thì Nô cũng tự kỷ ám thị, coi như đời sau tương sinh với đời trước, hổng có tương khắc, rứa là mừng! Còn cái chiện nuôi con là nghĩa vụ thiêng liêng của miềng. Con có nuôi được miềng hay không thì hên xui mà thôi!

Nhớ người ta nói: "Nhà cửa tiền bạc của cha mẹ thì cũng là của con. Nhưng tiền bạc nhà cửa của con là của nó. Đừng tưởng bở!". Hihi, bèn bàn với phu nhơn khi đôi ta còn sống nhăn răng, giấy tờ nhà cửa, tài khoản tiền bạc cứ đứng tên hai đứa miềng cho nó "chéc"! 
»»  read more

5.2.13

đà nẵng

Nhớ cái cổng nhà này trong mấy ngày giáp Tết quá!



»»  read more

30.11.12

thư gửi... người chưa quen biết

Hồi tháng 3 viết bài Thư gửi người chưa quen biết,
giờ người chưa quen biết ni tìm tới gặp Nô lúc 10h10ph ngày 29/11/2012.

Post lại bài để tự nhắc miềng kiên định lập trường.
Bạn nào đã đọc bài này rồi xin hai chữ.... đại xá!




thư gửi... người chưa quen biết!

Kính gửi cháu ngoại,

nhân tiện gửi cháu nội luôn thể,

Ngày ông viết bức thư ni, mấy cháu chưa ra đời! Nhưng lúc nào ông cũng nhớ tới mấy cháu, vì sau khi con gái đầu của ông (tức là mẹ của mấy cháu ngoại của ông) lấy chồng, bạn bè, người quen, người thân... ai gặp cũng hỏi:"Có gì chưa?" Ban đầu ông tưởng người ta hỏi thăm ông có mánh nào zô không, hoặc được thăng chức tước gì bự bự, hoặc có... bà nào lạ lạ ngắm nghé không? Ai dè, ông toàn bị ăn dưa bở, người ta hỏng phải hỏi thăm mấy thứ vặt vãnh đó, người ta hỏi thăm mí cháu đó!

Có gì chưa, nghĩa là cháu ngoại sắp ra đời chưa!

Ông cũng vô cùng phấn khởi trả lời: "Có có, sắp có!" Rồi lọ mọ về hỏi bà: "Có gì chưa?" Bà lại tưởng chuyện gì, "dợt" lại ông: "Cơm nước cũng từ từ nấu mới có, chưa kịp bước chân vô nhà đã cơm cơm!"

"Hehe, bé cái nhầm nhé bà, tui hỏi chuyện thế hệ kế tục thứ ba chứ cơm nước gì!"

Mấy cháu biết không, thời của ông, mỗi nhà chỉ có hai con (gọi là chận nạn tăng dân số), ông nào làm cơ quan nhà nước hoặc cộm cán, mà xí xớn không kịp ngăn cái sự sung sướng lại, để tòi ra đứa thứ ba là kỷ luật ngay, đuổi việc, mất ghế như chơi!  (Cái này hỏi nhỏ: hổng biết sao bác Thủ nhà miềng lại có thêm chú thứ ba, đặc cách chăng???)

Cho nên, dân miền Trung như ông đây, nuôi con (tức ba mẹ mấy cháu) lớn lên, hễ mấy ngài được vô Sài Gòn học hành, mần ăn là y như rằng ở riệt trong đó, hỏng chịu về quê! Thành ra, mấy cháu xét về cơ bản đều sinh ra tại Sài Gòn, công dân thành phố Hồ Chí Minh quang vinh cả! Ông bà tự nhiên thành cặp vợ chồng son, nhà cửa tự nhiên cũng trống hoác, vắng ngơ vắng ngắt! Rồi ông bà về hưu, rảnh như con cá cảnh!!!

Ở cái thành phố đất rộng người quá đông đó, cuộc mưu sinh cuốn bố mẹ các cháu phăng đi, không có thì giờ lo được cho các cháu, khiến các cháu từ rất sớm đã là thành viên của "tổ xa mẹ". Hic! Ông bà nghe mà xót cho cháu, nhất là các tin bạo hành trẻ nhỏ giăng đầy các mặt báo!

Ông bà đang quá rảnh, ba mẹ các cháu thì bận tít mù!

Con so nhà mạ, con rạ nhà chồng! Hâyzzzza, đằng mô thì bà cũng phải khăn gói quả mướp vô SG để nuôi đẻ mẹ các cháu, thôi thì tiếp tục nuôi các cháu lớn lớn đến tuổi đi mẫu giáo cho rồi!

Thế là, bà vô với các cháu, để ông ở lại nhà, làm người đàn ông xa vợ, tiếp tục hy sinh đời mình cho các cháu! Dẫu có mạnh mẽ đến đâu các ông cũng đâm buồn trước căn nhà chông chênh thiếu bàn tay phụ nữ, trước bữa cơm thất thường (nhất là các ông hay lạt lòng trước lời nhắn gọi mỗi chiều: "Đi mần vài ve chứ!"). Nhiều ông bày cơm ra ăn, phải kèm theo tấm chân dung của bà đặt trên bàn mới xong bữa được!

Nhưng một cảnh hai quê cũng khổ, được cháu mất chồng, các bà bèn mang mấy cháu về ngoài này nuôi luôn vài năm, vừa nuôi cháu vừa chăm ông. Và có ông, cũng được một tay đỡ đần, khi nuôi một đứa cháu đang tuổi... thành siêu quậy! Tình ông cháu nảy nở, nựng nịu, bồng ẳm, chơi đùa, thương yêu cháu còn hơn ngày xưa thương yêu con! Thấy cháu làm "xấu" được cái gì mới là chạy cùng khắp từ hàng xóm, bàn cà phê, bàn nhậu để... khoe!

Ấy gọi là giữ cháu có... tâm hồn! Nhờ vậy mới vượt qua khó khăn, khi cháu ốm đau, sút cân, trầy xướt... Xưa nuôi con, ốm đau sút cân trầy sướt, mình tự mình lo. Giờ nuôi cháu, sơ sẩy, còn sợ các con rầy la buồn phiền nữa!

Các cháu yêu quí,

Vì những lẽ trên, ông thường "nhắn nhe" với bà kiểu mưa dầm thấm lâu, rằng xin miễn cho ông cái trách nhiệm nuôi cháu đi nhé! Không phải ông không thương các cháu, mà vì ông còn thương bản thân nữa! Hihi, ai nói ông ích kỷ, thiếu đức hy sinh, ông xin chịu tất! Một đời ông lo cho bố mẹ các cháu rồi, giờ này ông hỏng còn sức mô để lo cho các cháu nữa, xin cho ông hai chữ bình an, thong dong ngày hai bữa cà phê, thi thoảng mần vài ve, các cháu nhé!

Nếu bà muốn mang các cháu về nuôi, ông hỏng dám có ý kiến, nhưng cũng "me" trước với bà, khi đó phải tự lo, đừng kêu tui!

Lâu lâu, các cháu nhớ ông bà, biểu ba mẹ đưa về thăm! Lâu lâu, ông bà nhớ các cháu, ông bà sẽ tự khăn gói vô thăm!

Thế nhé,

Ký tên:
Người ông dũng cảm của mấy cháu!

P/S: Mấy bạn ông cũng như bà, đều cảnh báo ngược lại với ông rằng: "Đến khi có cháu mới biết, không khéo khi đó còn mê cháu hơn cả bà!" Hehe, ông cũng hỏng bói được tương lai, nhưng kinh nghiệm hơn ba mươi năm đi theo con đường Đảng và Bác Hồ đã chọn, ông thấy ông là người kiên định lập trường số một!
»»  read more

21.3.12



Nô gọi người sinh ra mình là mẹ.

Các con Nô cũng gọi người sinh ra chúng là mẹ. Rồi với riêng Nô, lại gọi người đó là ! Thí dụ: Lúc nhậu đã đến deadline, điện thoại réo chuông, Nô xem và nói: gọi zề!



Cám ơn má, khi Nô tha phương cầu thực, gia nhập hàng ngũ "những người đàn ông xa mẹ", đã có má thay thế, tiếp tục nuôi dưỡng và dạy dỗ Nô thành người.

Má đã sẵn sàng theo Nô về ở một căn phòng tập thể, nhỏ xíu, nóng như thiêu đốt. Mùa hè, tối nào má và Nô cũng phải đèo nhau ra biển, ngồi trên bờ cát hóng từng cơn gió mát, chờ cho đến khi cái mái bê tông hừng hực nắng nóng ngày hè dịu đi mới trở về nhà!

Má đã giúp Nô có căn nhà nhỏ đầu tiên của riêng mình, chịu nấu nướng dưới mái bếp che tạm bên hè, ngày mưa tạt ướt lướt thướt.

Má đã một mình nuôi đứa con đầu lòng, khi Nô công tác xa nhà, hàng tháng tót về với chút tiền còm, để má mua đủ ít thịt heo kho ăn với dưa cải. Món ăn của cặp vợ chồng trẻ thuở hàn vi, mà sau này không của ngon vật lạ nào sánh được.

Má đã khuyên Nô rời khỏi căn nhà nhỏ đầu tiên đó, để về xây nên ngôi nhà bây giờ. Ngôi nhà đã thành tổ ấm trên hai mươi năm, ngày càng đẹp hơn, vui hơn, đầy cây lá hơn dưới quyền lãnh đạo của má!

Má đã ủng hộ Nô khi tự mình bươn chải trong cuộc mưu sinh, lập cơ nghiệp của riêng mình, chấp nhận thuở ban đầu khó khăn, thiếu thốn, sẵn sàng ăn cơm chỉ với chén xì dầu dằm ớt!

Má đã cho Nô những đứa con xinh đẹp, hiền ngoan, biết sống và cư xử tốt với mọi người!

Má đã sắp đặt giúp Nô trong cuộc sống gia đình, xử sự đúng đắn với tiền bạc, để mọi sự đều yên ổn. Má đặt ra phương châm và thực hiện: làm gì thì làm, không để con bị thiếu thốn!

Má trở thành người-lớn của hai bên nội ngoại, anh chị em họ hàng cần gì đều tới má, (hic, Nô bị cho ra rìa!!!).

Má chỉ có ước ao có được nhiều tiền, để giúp đỡ những người thân còn nghèo khó, trong khi không bao giờ nghĩ sắm sửa vòng vàng nhẫn bạc, điện thoại xịn, quần hàng áo hiệu cho mình.

Má đã “săm soi” Nô kỹ lưỡng, quần áo giày vớ lịch lãm khi ra đường, chăm tắm gội, thay đồ sạch ở nhà. Hic, không có má, đố Nô biết chai nào là thuốc gội đầu, chai nào là sữa tắm…

Má cũng tự “săm soi” mình, để giờ này, quá tuổi năm mươi, nhưng má còn xinh lắm! Đi đâu có mặt cả nhà, người ta gọi con gái con trai bằng em, gọi má bằng chị, gọi Nô bằng… chú! (Ôi trời!)

Má dù không ưa Nô viết blốc bleo, hễ rảnh ra là chúi đầu trên mạng, và ghét nhất mấy vụ offline, nhưng má vẫn tôn trọng sở thích của Nô, và cho Nô tự do tung hoành trên không gian ảo. (Thế nên, nếu có anh chị em blogger nào muốn offline tại Nha Trang, mà thiếu mặt Nô, xin thông cảm một triệu lần!)

Má luôn giữ Nô khỏi những sa đà nhậu nhẹt chốn giang hồ, hễ đến giờ là má không bao giờ quên nhắn tin, nhá điện thoại, để Nô còn biết đường về. Đến nỗi, anh em phong Nô tước Lục Tiên Diệu Cơ, diễn nôm là “zợ kêu liên tục”! Chỗ này trần tình một chút, ăn nhậu buổi tối, bắt đầu từ 6h chẳng hạn, loay hoay đủ mặt, khởi động một giờ, rođa một giờ, đến cỡ 9h, mới tới đỉnh điểm của cao trào (bia vừa đủ ngấm, lời vừa đủ hay), thì reng reng reng, về đi về đi! Quả là mất hứng, má ơi!

Ôi, viết sao cho được hết về má đây!



Má của Nô!
»»  read more

21.1.12

đón tết

Tết
vui nhất những ngày trước Tết
loay hoay dọn nhà, dọn mình
sắm sanh hoa cỏ


Những bông sống đời, từ vườn sẽ lên đến bàn thờ, xen kẽ đĩa quả
Những bông hồng Đà Lạt nở trước khá lâu
Những bông sim úc tím thẫm mỏng mảnh mong manh
Những bông hoa gừng đỏ tươi ở vườn sau
Những đóa bạch môn nở suốt năm 
Những bông hoa đỏ lấy từ nhà Phù Vân, hôm nay được 3 nhánh nở rộ
(loài hoa chưa biết tên)
Và một dãy pensée cúc vạn thọ chen chúc bên hiên nhà

Bàn thờ gia tiên đã tinh tươm
Nến đã sáng ấm
Trầm đã ngát thơm

Thế là
một cái tết sắp đến
một năm sắp qua

*
»»  read more

21.9.11

danang 911


Đợt này về ĐN, giỗ ba và đi La Vang, hết 5 ngày, trưa nay mới có bữa cơm đầu tiên. Ngày đầu lười chợ búa, trưa chiều ăn bún. Ngày thứ 2 đám giỗ, miễn cơm. Ngày thứ 3, điện cúp lại bún, bánh mì. Ngày thứ 4, đi La Vang, ăn dọc đường đủ thứ, trừ cơm.

Trưa nay mới được ăn cơm, có rau lang luộc, rau sống, mắm cà, mắm tép, cá kho cộng với tí thịt heo luộc. Đơn sơ vậy mà ngon.

Hihi, mần cái nhan đề danang 911 cho nó... sang, dù răng thì cũng là những ngày tháng chín năm 20 một một đó thôi!

1.
ĐN dạo này lại cúp điện, lại nhằm ngày CN, trời hầm dông oi nồng như muốn xua người ta ra khỏi nhà, nhất là ra khỏi những cái hộp bê tông đô thị bịt bùng ngột ngạt. Hehe, ý nhà nước miềng muốn bà con ta ngày CN đi chơi bời đừng có ở nhà để "kích cầu" cho cái nền kinh tế nghe nói phì phọp này!

Nha Trang mùa hè này không thấy cúp điện, thành ra gặp ĐN cúp điện hơi bị ngạc nhiên. Mà chơi một lèo từ 4h sáng đến 8h tối luôn. Pó tay ông nhà đèn xứ Touranne! Nhân vụ cúp điện tui lập kỷ lục chạy sô. Sáng đi cà phê với tốp bạn cũ, sau đó lại chạy tiếp đến quán cà phê thứ 2 ngồi cùng mấy anh em trong nhà (có bà xã làm chủ trì, cấm không được vắng mặt!), sau đó 10h dạt qua đám bạn thời lớp 6, nhậu canh trưa. Nhậu một lát đến 11h30 tan hàng, thằng đi đám giỗ má vợ, thằng đi đám cưới con sếp, tui về nhà kịp ăn trưa với bà xã và gia đình. Một buổi sáng công tư vẹn toàn, thành công tốt đẹp.

2.
Ngày đi La Vang cũng... thành công tốt đẹp mọi đàng. Tài xế là thằng cháu con bà chị, chuyên lái đường dài nên rành sáu câu vụ ăn uống trên đường.

Hết buổi sáng xong việc tại La Vang, quay lại ĐN. Được giới thiệu các món trên đường, cả đoàn nhất trí sẽ nếm qua hết các thứ. Thế là ghé Thủy Dương, ăn bánh canh cá lóc 10k/tô, cá được ướp gia vị, tao sơ thật đậm đà, bánh canh kiểu Huế giòn sừn sựt, nước dùng nóng rãy và cay bỏng. Vừa ăn vừa xuýt xoa, mồ hôi tuôn giọt mẹ giọt con. Rất thú vị!

Tiếp tục đến Phú Lộc mần bánh ướt heo quay, bánh ướt trắng tinh, mềm mại, heo quay da dòn tan, mỡ săn, nạc thơm kèm rau sống tươi rói, rất hấp dẫn! Vì đã có tô bánh canh dằn bụng nên chỉ kêu 3 phần cho 8 người ăn, thế là đủ! Mỗi phần 30k, không đắt, vì cỡ ba thằng như miềng chén 2 phần là no cái bụng rồi!

Sau đó ghé lò bánh bột lọc. Gọi lò vì chỉ mua mang đi. Người ta bày ra làm cho khách xem từng công đoạn gói bánh, luộc bánh. Khá hấp dẫn và vui vẻ. Giá đồng hạng 2k/bánh, bánh nậm hay bánh bột lọc cũng vậy.

Rồi tà tà đến 5h chiều, qua hầm Hải Vân, về Nam Ô. Ở đây có món gỏi cá, nghe tiếng nhưng chưa được thưởng thức, lần này ghé mần luôn cho đủ bộ. Gỏi làm bằng cá trích lạng phi lê xắt mỏng, trộn thính rang, cuốn bánh tráng với rau sống, chấm nước tương sền sệt. Ăn cũng được, nhưng không hợp khẩu bằng gỏi cá Nha Trang. Thính làm miếng cá khô săn lại, nên mất ít nhiều hương vị cá tươi. Trong rau sống có lá xoài non, cũng hay hay! 60k/đĩa lớn, đắt rẻ... tùy lòng thực khách hỉ!

Ôi trời, có một buổi mà ăn quá là ăn!

3.
Chuyến La Vang này vui còn vì có chú em kề tui cùng đi chơi. Ẻm chịu trách nhiệm chăm sóc mẹ nên khó có dịp đi đây đó. Chỉ khi có việc anh em tụ về, ẻm mới rảnh một chút! Dạo này, ẻm để tóc dài, búi thành cái đuôi sau ót, mặt mày ròm ròm như ông nghệ sĩ thứ thiệt!

Đúng ra, hổng phải ông nghệ sĩ, "lão nghệ sĩ" mới đúng, vì ẻm già trước tuổi quá trời!


1.Bánh canh cá lóc 2.Bánh ướt thịt quay
3.Gỏi cá nam Ô 4. Em tui
»»  read more

19.7.11

mười năm cổ tích



Câu chuyện về cậu bé phù thủy Harry Potter của J.K. Rowling, đến VN vào năm 2000, với những tập sách mỏng, khổ 11x18cm, độ 120 trang. Lúc đó Bi mới vào trung học, đi đón Bi về hai cha con luôn ngóng chờ xem trong hiệu sách nhỏ trước trường tập sách mới đã ra chưa. Mỗi tuần một tập, đọc xong, thòm thèm cả sáu ngày. Hết một cuốn lại dài cổ chờ cuốn mới.

Harry Potter trở thành niềm vui và nỗi đợi chờ chung của hai ba con, (chị Mơ xem ké, hổng tính).

Năm cuốn đầu đi qua với 61 tập nhỏ, tập cuối đã vào cuối năm 2003. Mãi hai năm sau mới có cuốn thứ 6 - HP và Hoàng tử lai, lúc này đã trọn cuốn, không làm từng tập bé bé nữa, dày 670 trang, khổ lớn 14x20. Cuốn thứ 7 - HP và Bảo bối tử thần càng dày thêm >780 trang, thời gian bổn cũ soạn lại, thêm hai năm nữa: cuối 2007.

Bảy năm, cộng với các bộ phim đến nay, bộ phim cuối cùng ra mắt, đã mười năm, cả thế giới say sưa với cuộc đời cậu bé phù thủy, cùng hai bạn thân là Hermion Granger và Ron Weasley. Tuổi của Harry Potter ngang với tuổi của Bi. Thoắt một cái, cậu bé dễ thương ngày nào đã trở thành một thanh niên với ít vẻ dễ thương hơn.

Bi hồi bé, đeo kính cận, khuôn mặt cũng hao hao HP trong phim, tài tử Daniel Radcliffe.

Mười năm cho một giấc mơ thần thoại vừa kỳ bí vừa thấm đẫm nhân văn. Mười năm để HP trở thành kỷ niệm đẹp với Bi thời niên thiếu. Mười năm để tôi có những giây phút trở lại với cảm giác hồi hộp phiêu lưu mạo hiểm khi xem những chuyện cổ, truyện tranh và phim hoạt hình của tuổi ấu thơ.

Mười năm để tiếp tục cảm nghiệm sức mạnh đầy quyền năng của tình yêu: vượt thắng mọi cái ác, bảo vệ cuộc đời và bảo vệ trái tim nhân ái của con người, dù người đó có đặc biệt như một phù thủy đi nữa.

Như một món-quà-mộng-tưởng-lớn của thế kỷ 21, thế kỷ tưởng chừng như mọi điều trên thế giới không còn huyền hoặc nữa.
»»  read more

14.7.11

mấy bữa về nhà




Mỗi lần về Đà Nẵng, vui thích nhất là được gặp gỡ bù khú với bạn xưa, những thằng bạn cùng lứa, như trẻ mãi không già, vẫn hồn nhiên tinh nghịch chòng ghẹo nhau như thuở thiếu niên.

1.
Người Đà Nẵng có cái lối nói nghịch ngầm, chọt lét người nghe, ai không quen dễ bất mãn, giận dỗi. Cái thèng ni núa chi mà gai rứa! (Thằng này nói gì mà gay vậy!). Và dễ cãi nhau, cãi nhau rất to, trợn mắt, phùng mang, văng nước miếng chưa chịu thua. Và đề tài nào cũng có thể dẫn đến cuộc cãi nổ trời như vậy. Đám bạn Quảng ở Sài Gòn hơn ba mươi năm có dư, vẫn bổn tính không đổi thay gì ráo, gặp nhau, ngồi một hồi là "sôi nổi" cãi, mỗi ông một phe, không ông nào chịu ông nào! Quảng Nam hay cãi mà!

Đà Nẵng đang trở thành đô thị bự nhất miền Trung. Lòng tự hào của dân Đà Nẵng cũng phình to theo quy mô của thành phố. Đừng có dại mà về đó mà cất giọng chê bai Đà Nẵng. Tôi ngồi cười đủ nguyên cả hàm răng, khi các ông bạn say sưa đưa quê miềng đến tận trời xanh.

Biển ư, biển Mỹ Khê là nhứt, nước trong, cát mịn, bờ thoai thoải dễ tắm. Biển Nha Trang chỉ là cái đinh rỉ, cát thì to, biển thì sâu, bước mấy bước đã ngập đầu, tắm cái gì!

Hải sản ư, Đà Nẵng là số một, thứ chi cũng có, tươi ngon bổ rẻ. Tôm mực Nha Trang chỉ có xách dép chạy theo mà thôi!

Đảo Vinpearl hả, không bằng cái móng tay của bán đảo Sơn Trà!

Còn rau tươi hả, mi đừng thấy rau lá nhỏ nhỏ rứa rồi chê nghe, nhỏ mà nhỏ hạt tiêu, nhỏ mà thơm, chớ mấy thứ rau to xác lạt phèo phèo!

Tau hỏi mi ở mô có được cái Bà Nà, ở mô có cái tượng to như chùa Linh Ứng!

Hehe, miệng mình đành câm như thóc! Nói chung, Đà Nẵng là nhứt, quê miềng mà, cãi mần chi. Chỉ tiếc là chưa được chọn để làm thủ đô thôi!

Tui còn thấy thêm cái nhứt nữa của Đà Nẵng, nhiều đất nhứt nước luôn, đi chỗ mô cũng thấy đất bạt ngàn, lô nhỏ lô to, đủ hết. Chỉ tiếc là đất còn là đất, chưa có nhà cửa chi, thấy cỏ dại mọc bời bời!

2.
Đà Nẵng ngoài mì quảng truyền thống (mì tôm thịt, mì gà, mì cá lóc), ngoài phở dành cho dân xứ Bắc, món bún cực kỳ phong phú. Tôi tiếp ông bạn Đà Nẵng tại Nha Trang, giới thiệu ổng hai ngày hai món phở Nha Trang, là ông bắt đầu quạu: "Bữa mô cũng phở, trong ni không có bán bún hả mi?"

Đà Nẵng hằng hà sa số... bún: bún bò, bún giò, bún xương, bún gân, bún lưỡi, bún chả, bún mắm, bún cá, bún măng.... Muốn gì có nấy, rất phong nhiêu!

3.
Có mấy món nhậu lạ lạ: gà lên mâm (gà luộc với xôi, đã được thưởng thức), lòng thả (chưa biết)! Bia sành điệu của Đà Nẵng là Larue: có ba loại trắng, xanh, vàng. Các nhãn bia khác chỉ tồn tại lây lất như cho có ở Đà Nẵng mà thôi!
»»  read more