12.12.15

chuyện chép từ Cuốn Sách Cũ (5)

Tôi rất thích mười ngón tay của tôi. Ba tuổi, tôi đã sử dụng chúng khá thành thạo, để ăn, để chơi, để nghịch và để thể hiện tình yêu với những người trong gia đình. Tôi thích dùng các ngón tay vuốt ve khuôn mặt của mẹ cảm nhận làn da mịn, thơm ngát. Và khi tôi mân mê ti-của-mẹ thì thế giới quanh tôi biến mất, chỉ còn một cõi thần tiên, mặc kệ những ai lêu lêu mắc cỡ tôi.

Thích mười ngón tay mình, tôi cũng rất thích bài hát Finger Family với giai điệu hấp dẫn. Mẹ tôi, sau này, nói là tôi hát suốt ngày bài đó, khi tôi ba tuổi.

Daddy finger, daddy finger, where are you?
Here I am, here I am. How do you do?
Mommy finger, Mommy finger, where are you?
Here I am, here I am. How do you do?
Brother finger, Brother finger, where are you?
Here I am, here I am. How do you do?
Sister finger, Sister finger, where are you?
Here I am, here I am. How do you do?
Baby finger, Baby finger, where are you?
Here I am, here I am. How do you do?


Có ngón tay ba, ngón tay mẹ, ngón tay anh chị và em bé. Một gia đình ngón tay trên bàn tay bé xíu của tôi.

Mẹ bắt đầu dạy tôi tự cầm muỗng, rửa tay và dần dần tự đánh răng, mặc quần áo, mang giày dép... Mẹ mua cho tôi một hộp màu và cuốn tập tô màu. Nhưng tôi không thích tô mấy cái hình trong sách, vì hễ tôi muốn cho quả đu đủ mặc áo tím, con ếch có bộ da hồng, con cua màu xanh da trời... là người lớn lại chê tôi tô sai với hình mẫu hoặc chê tôi không biết nhìn ra màu. Ghét ghê lắm.

Với người lớn, hình như, chỉ có một thế giới mà họ thấy được bằng mắt. Họ đâu có biết thế giới trẻ con của tôi đầy những sắc màu vô cùng kỳ ảo, đầy những mộng tưởng thần tiên, đầy những phép màu tuyệt diệu. Họ đâu có nghe con nhện ở góc nhà vừa treo cái mạng tí xíu vừa nói chuyện với tôi về những hạt sương long lanh trên cái mạng của nó giăng ngoài sân. Họ cũng đâu có thấy sáng sáng tôi vui đùa cùng Phù Thủy và Bốn Con Ma ở bốn góc mùng.

Tôi muốn tự nguệch ngoạc mọi thứ theo ý mình nên mẹ cho tôi một cuốn vở giấy trắng. Nhưng vẽ trên tờ giấy nhỏ tí tẹo và luôn bị tôi xé vụn ra rắc đầy nhà, cũng không làm tôi hứng thú được bao lăm. Tôi thích vẽ những hình ảnh của tôi trên tường nhà, những bức tường trắng, rộng lớn, thỏa thích cho tôi vung bút và quan trọng hơn là chúng tồn tại rất lâu. Ở nhà tôi, ở nhà ông bà nội, ở nhà ông bà ngoại, ở đâu cũng có những bức tường cho tôi vẽ cả. Ở đâu, cũng đầy những vệt thẳng nghiêng ngã, những vệt ngang xiên xẹo, những vệt cong xoắn xít rối rắm... Chúng có khi là những hàng cây, những hạt mưa, những con đường, những vòm lá, những đám mây... trong trí tưởng thơ bé. Có vẻ như không ai thích thú và khuyến khích tôi ở cái trò vẽ vời này. Nhưng được cái, không ai la mắng tôi trầm trọng, họa chăng là chút càm ràm, chút lắc đầu, chút chép miệng... Với họ, những hình vẽ của tôi sẽ không tồn tại lâu, vĩnh cửu như tôi nghĩ.

Mãi sau này, khi lớn lên, tôi mới hình dung cái lý do của một đứa bé chỉ thích vẽ lên tường những đường nét nguệch ngoạc. 

Tôi có nhiều thứ của tôi : thú bông, đồ chơi, quần áo giày dép mũ nón. Tôi có ông bà ba mẹ và người thân của tôi. Tôi có căn nhà của tôi. Nhưng những thứ đó là những cái bên ngoài, được sắm sửa cho tôi, chứ không phải cái-tự-có-trong-bản-thân-tôi. Chỉ qua suy nghĩ của tôi, qua ngón tay tôi, qua công cụ là cây bút, tôi mới tự làm nên thế giới của riêng mình. Khi đè những nét chì lên tường, tôi đang là một đấng sáng thế. Tôi không muốn thế giới của tôi mai một trên tờ giấy nhỏ, tôi muốn chúng tồn tại trên những bức tường cứng chắc và rộng lớn, vĩnh cửu đối với tôi.

Đó là niềm vui sáng tạo mà Thượng Để muốn chia sẻ cho con người. Ngài đã đặt nó ngay trong sâu thẳm của từng đứa bé và thúc dục nó thể hiện từ khi biết ngọ ngoạy mười ngón tay xinh.
»»  read more

4.12.15

thân phận bọt bèo

Thuở nhỏ, đến mùa hè, cả nhà lại chuyển giường chõng ra ngủ ngoài sân. Trong căn nhà bé nhỏ, chật chội lợp tôn, không khí ngột ngạt nóng bức, không tài nào chợp mắt nổi. Với đám trẻ con đó là một trong những điều thích chí của mùa hè.
Những đêm có trăng, ánh trăng dìu dịu đi suốt khoảng sân đầy bóng lá, đi tận vào trong giấc ngủ với những làn gió mát rượi. Những đêm không trăng, bầu trời lại vằng vặc đầy sao, hàng triệu tinh tú nhấp nhánh trong không gian trong vắt và tinh sạch của làng mạc chưa có chút khói bụi ô nhiễm thuở ấy.
Một trong những đêm vằng vặc sao ấy bỗng nhiên trở thành một ám ảnh cho đầu óc một thằng bé mới lên mười. Một thằng bé ham đọc, ngấu nghiến cái tủ sách đủ loại dành cho người lớn của bà chị đầu, bị những khái niệm siêu thực, hiện sinh, vực thẳm... làm bối rối.
Nó nhìn lên không trung sâu thẳm, nghĩ tới những chiều kích vô cùng của vũ trụ, để thấy, trái đất này chỉ là một hạt bụi giữa những thiên hà, và con người và NÓ còn nhỏ bé hơn hạt bụi trái đất, quá mong manh, quá vô nghĩa, quá chừng vô nghĩa. Những chuyện nó đang làm, nó đang học, nó đang ước mơ... tất cả đều VÔ NGHĨA.
Nó như đang dứng trên một rìa núi, cô đơn, nhìn xuống cái vực thẳm hun hút của vô cùng.
Anh em nó, đang cuộn tròn trong chăn, say ngủ, chỉ mình nó thao thức với ngàn sao, với vũ trụ, với thân phận tí xíu của con người. Cái vô cùng đè bẹp nó, gây sốc nó.
Và hôm sau, nó đổ bệnh, ban đầu chỉ là cơn sốt gây gây, rồi nặng thêm, nó sốt bừng bừng, một cơn bệnh của kiếp người đổ lên một thân thể bé nhỏ, một trí óc bé nhỏ, yếu đuối không đủ sức chống chọi.
Nó chỉ muốn chết. Vì có gì đâu nữa để mà sống, một kiếp người bèo bọt, phù du.

Qua đi cơn bệnh, nó như trở thành một người khác, bất thường với cái tuổi lên mười. Nó rời khỏi những chuyện vui đùa của lứa tuổi, rút vào nội tâm, tự suy nghiệm, tự lý giải. Nó nhìn đến những người lớn tuổi hơn, hỏi han, tìm tòi một câu trả lời cho câu hỏi vô vọng của nó.

Cho đến một ngày, nó đọc một cuốn sách. Cuốn sách bình thường của lứa tuổi nó, kể về một đứa bé, được người ngoài hành tinh, đưa vào vũ trụ, đi xuyên qua các vì sao. Khi trở lại trái đất, đứa bé cũng đổ bệnh. Nhờ một ông thầy lang - ông Khờ, ẩn dật trong rừng, cứu chữa, cho đứa bé uống thảo dược, chỉ cho nó thấy một thế giới nhỏ bé của cây lá, của bươm bướm chuồn chuồn, của giun dế, của côn trùng. Một thế giới cực kỳ bé nhỏ so với những thiên hà, những vì sao. Thế giới bé nhỏ đó giúp nó cân bằng. Hình như là một cuốn truyện của tủ sách Tuổi Hoa.

Thằng bé, như nhân vật trong sách, bừng tỉnh như một thiền sư hoát ngộ. Nó rời khỏi cái vô vọng của một con người trước vô cùng, trở lại với cuộc đời, an nhiên và minh triết.

Mãi sau và rất lâu, thằng bé trở thành một người đàn ông luống tuổi. Ông ấy tìm lại cuốn sách cứu vớt ông ngày xưa, và đọc lại những giòng chữ:
"Em độc giả thân yêu, em hãy thử đặt mình vào trường hợp của Sĩ Nhân? Em sẽ cảm thấy như thế nào? Một đứa bé được nuông chiều, tin mình là trung tâm của vũ trụ, chả có gì quan trọng hơn cậu ta cả! Đứa bé ấy tin tưởng tất cả những sáng tạo đều thoả mãn nhu cầu và ý thích của cậu ta: các con vật quen thuộc, các cánh đồng, các rừng, các bầu trời đầy sao... Đứa bé cảm thấy chinh phục được tất cả, khuất phục được tất cả, kể cả bầu trời... cho đến lúc đứa bé ấy đã khám phá được mình chỉ là một sinh vật bé tí ti, bé hơn cả một hạt bụi bơ vơ trong vũ trụ bao la ngút ngàn. Địa cầu đối với cậu ta dường như quá rộng, cũng chỉ là một vật bé nhỏ trong vũ trụ mênh mông!"
...
"Còn rất nhiều lãnh vực chưa được khám phá ! Sự kỳ diệu lướt trước mắt chúng ta, nhưng muốn khám phá, chúng ta phải cần có đôi mắt trẻ thơ.
Ðây là lần đầu tiên, cậu bé trở lại chỗ đáp phi thuyền.
Chim chóc hót vang chào đón khách. Ngôi chòi của ông Khờ vẫn im lặng, nằm khiêm nhượng trong rừng..."
 _______

Trong truyện, Sĩ Nhân ở trong một căn nhà màu hồng. Và có một đóa hồng trong đoạn kết. Một đóa hồng rất quan trọng cho một con người, khi người ta đứng giữa sa mạc mênh mông của Cõi Ngưới Ta, như đóa hồng của Hoàng Tử Bé - Saint Exupery.

Một đóa hồng duy nhất của một đời người.
»»  read more

23.11.15

chuyện chép từ Cuốn Sách Cũ (4)

Lâu lâu bà ngoại lại vào thăm tôi. Tối lên xe, ngủ một giấc, mai bà đã đến nơi. Khi tôi còn nằm lơ mơ trên gác, bà ngoại đã vén mùng vào đánh thức tôi dậy. Gặp bà ngoại là có quà, thú bông, búp bê, quần áo, giày dép mới. Bà ngoại, bà nội, mẹ và tôi là phe con gái. Ông nội, ông ngoại và ba là phe con trai. Phe con gái được mặc đồ đẹp, làm tóc đẹp và vẽ mặt đẹp. Tôi thích tô son, tô xong tôi cũng biết bậm môi "cho son nó đều" như mẹ nói.

Chiều chiều, bà và mẹ đi xe máy đến đón tôi ở trường, tôi khỏi phải ngồi một mình trên cái ghế mây đằng trước mẹ, mà được ngồi sau giữa hai người, bà ôm lấy tôi, tôi ôm lấy mẹ. Cảm giác rất yên ổn, đến nỗi có thể nhắm mắt, ngủ một giấc thật ngon.

Một lần, trên đường đón tôi về, mẹ dừng chân ở chợ, để bà ngoại xuống mua một thứ gì đó. Bà đi hơi lâu lâu, ngồi sau lưng mẹ, tôi bỗng buột miệng: "Mẹ, mình đi về đi." Mẹ ngạc nhiên: "Sao về, còn bà ngoại nữa mà." "Bỏ bà ngoại lại đi, mẹ với con về."

Có vẻ mẹ bất ngờ trước câu nói của tôi. Im lặng một chút, mẹ hỏi: "Bà ngoại là mẹ của mẹ, giống như mẹ là mẹ của con. Con có bỏ mẹ để đi một mình không?" "Không, con không bỏ mẹ đâu." "Vậy mẹ cũng không bỏ bà ngoại được. Mình phải chờ bà ngoại ra, cùng về."

Tôi suy nghĩ về chuyện này rất lâu.

Trước đó, dù vẫn biết bà ngoại là "mẹ của mẹ tôi", nhưng trong đầu của một bé con ba tuổi, tôi không hình dung được mối quan hệ đó giống như giữa tôi với mẹ. Giờ đây, tôi bắt đầu mường tượng và hiểu dần ngoài cái gia đình nhỏ gồm có Ba Mẹ và Tôi, còn có những mối quan hệ ruột thịt khác để hình thành nên gia đình lớn. Chúng khiến cho mọi người trong một gia đình gắn bó với nhau, không muốn xa lìa nhau.

Câu chuyện này, về sau, khi tôi đã lớn bộn, vẫn được kể đi kể lại như một giai thoại trong nhà tôi. Thiên hạ thì đem con bỏ chợ, chỉ duy có tôi là dám xúi mẹ ... đem bà ngoại bỏ chợ.

Hihi.
»»  read more

18.11.15

chuyện chép từ Cuốn Sách Cũ (3)

(3)
Nhà ngoại tôi ở xa. Nơi đó có biển. Lần đầu được bà ngoại đưa ra biển chơi, tôi sợ. Sao lại có một vùng nước, vùng cát rộng lớn đến vậy. Chỗ tôi ở, vùng nước rộng nhất tôi thấy là cái hồ bơi, và rất đông người xúm xít quanh đó. Còn ở chỗ ngoại, biển xa tít tầm mắt, có nhiều sóng, người thì lưa thưa. Sóng làm cho biển cựa quậy, lúc lắc không yên. Nhìn ra xa, biển như có đàn kiến khổng lồ, chi chít, lổm ngổm bò. Nhìn gần, sóng lay động từng đợt như có muôn nghìn con rắn đang bơi, lúc hiện lúc ẩn, đen đen.

Làm sao mà không sợ.Nhưng ra đó vài lần, chơi đùa trên bãi cát, dần cũng quen.

Chơi trên cát đã đời, tôi cũng được ngoại dắt xuống biển, và nghịch nước. Đám kiến lổm ngổm ở xa, không với được đến tôi. Đám sóng rắn ở gần, nhưng khi tôi xuống, chúng cũng dạt ra, chỉ còn nước. Mà đứa bé nào tuổi tôi lại không mê nghịch nước.

Biển với tôi là vậy. Đến khi trở về nhà minh, đôi khi tôi nằm mơ thấy biển. Và nhớ ông bà ngoại rồi nhớ cả ngôi nhà của ngoại. Nhà ngoại thì bự hơn nhà tôi nhiều, chỉ thua nhà tôi là nhà ngoại không có gác không có cầu thang. Bù lại, nhà ngoại có nhiều thứ. Có cây to, có cây nhỏ, có cả hoa vàng hoa đỏ. Có hồ cá với đám cá lớn nhỏ đủ màu, mà tôi được cho chúng nó ăn mỗi ngày. Còn có cả đám thú bông và búp bê nữa, nhiều hơn cả của tôi.

Khi rời nhà ngoại, ngồi trên xe, tôi vui vẻ bai bai ông bà ngoại, nhưng bai bai xong rồi, tự dưng tôi bật khóc nức nở và nói với mẹ: "Con không đi nữa đâu, con về với ông bà ngoại, con nhớ ông bà ngoại lắm." Mẹ và bà ngoại phải dỗ dành: "Lần sau ra chơi với ông bà ngoại nữa. Giờ con ngủ một giấc, mở mắt ra sẽ gặp ba."
Sáng hôm sau, khi xe dừng ở bến, đã thấy ba chờ đón mẹ con tôi. Mẹ hỏi: "Còn nhớ ông bà ngoại không?" Tôi tỉnh queo: "Không. Có ba rồi."

Nói vậy thôi, chứ sao làm tôi không nhớ.
»»  read more

15.11.15

cầu nguyện cho Paris và nước Pháp


Trong dòng người nhập cư châu Âu đến Tân thế giới, tất nhiên có cả bọn cặn bã, quân cướp bóc, băng đảng maphia.

Trong dòng người di cư 1954 từ miền Bắc vào miền Nam VN, tất nhiên có cả những người mang theo sứ mệnh hoạt động ngầm cho VNDCCH chống lại VNCH.

Trong dòng người nhập cư từ châu Phi, Arab, Trung Đông, Đông Âu đến Tây Âu, tất nhiên có cả những kẻ cuồng tín, quá khích, làm việc cho bọn khủng bố.

Nhưng không vì vậy mà mọi cánh cửa biên giới đó đều đóng lại.

Vi đó là những miền đất của dân chủ, tự do và nhân đạo, sẵn sàng chấp nhận mọi điều xấu, những rủi ro cho sự tồn vong của mình, trong khi cưu mang những thân phận cùng khốn, bị bức hại...
 

Churchill từng ngậm ngùi: "Chế độ dân chủ là một mô hình chính quyền tệ hai, trừ tất cả những mô hình có từ trước đến nay - Democracy is the worst form of government, except for all the others.”
»»  read more