Hiển thị các bài đăng có nhãn Nha Trang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nha Trang. Hiển thị tất cả bài đăng

13.1.14

Nhatrangrad - Нячанград



Xe bánh mì cũng Anh Nga đề huề

Thêm cái đuôi *grad cho Nha Trang là điều có lý, vì bây giờ cái thành phố biển nhỏ xinh này đang tràn ngập người Nga, tiếng Nga, chữ Nga. Dân bản xứ ắt đầu quen với các mẫu tự Slave đập vào mắt mình hàng ngày!

Từ nhà hàng, khách sạn, siêu thị... đến matxa của người khiếm thị và tương lai là quán phở , bún bò, mì quảng, xe bánh mì... tất tần tật phải có biển hiệu, menu tiếng Nga! Đồng tiền có sức mạnh vô song, với Nha Trang, giờ là đồng rúp.

Dãy cafe Bốn Mùa đã được phá dỡ và giao cho ai đó (với băng rôn quảng cáo "cho thuê mặt bằng mới" bằng tiếng Nga). Công viên Nước ven biển biến, thành nhà hàng Nga của một ông chủ Nga, đang chạy hàng chữ Nga chớp đèn to tướng! Các bãi tắm tràn ngập những con người đang tự tin phô những mảng da thịt mỡ màng và phì nhiêu!

Nghe nói, khách Âu Mỹ đang từ bỏ Nha Trang để khỏi phải "tương thuận" với khách Nga, những du khách hợm tiền, uống cạn hầm rượu Vinpearl chỉ trong một đêm, luôn ồn ào và ít tuân thủ các chuẩn mực văn minh!

Khi giới nhà giàu Nga đổ đến hòn đảo thần tiên Mallorca (Địa Trung Hải), thì du khách châu Âu: Pháp, Anh, Ý, Đức, Hà Lan... biến mất!

Mong là tui được "tương thuận" với đám du khách này, để đừng rơi vào cảnh, một ngày đẹp trời, lục đục con đùm vợ túm, dọn nhà rời khỏi Nhatrangrad!
»»  read more

18.11.13

gió sang mùa

Gió nổi lên rao rao từ biển vào các con đường, ào ạt như mang một nỗi bất an qua tàng lá sao đen, qua hàng bạch đàn, qua những tán bàng cổ thụ lá vẫn còn xanh.

Gió lộng vào mặt khi người ngồi trong quán cà phê bên biển, gây cảm giác khó chịu. Và trong những cây tra thấp thấp ven bờ, lá múa như những cánh bướm xanh tía.

Mây mù đen buổi sáng sớm phía tây thành phố. Rồi gió nổi dần lên, mây thưa đi, lộ màu trời xanh và quang đãng hẳn tầm trưa. Đến chiều lại phơ phất những cơn mưa giăng mắc mơ hồ, như có như không.

Sóng cuộn từ xa ngoài vịnh động, đổ ập vào bờ, bụi nước bọt sóng trắng xóa. Rau muống biển trổ những nụ hoa màu tím đầu mùa, lẩn khuất đâu đó trong đám lá xanh.

Người cảm giác lơ mơ một cơn rét mơn man đầu ngón tay, gây thèm một vòng ôm, ấm và chặt! Đã thấy những chiếc áo cardigan len mỏng và dài, những khăn quàng cổ nhiều màu sắc tươi tắn trên vai, trên cổ những thiếu nữ. 

Tóc bay theo chiều gió mang mùi hương ấm áp của những sợi len mới rời tủ áo, đang se se với không khí ẩm lạnh lẫn mùi bạc hà của một chiếc kẹo bỏ quên trong túi từ đêm mùa hè tưởng rất xa!

Mùi hương mùa đông?
»»  read more

15.11.13

sen súng hồ tôi

Mùa này hồ nước nhỏ nhà tôi bắt đầu nở những bông súng tím. Hơn bốn năm, cây súng lọ mọ lớn thầm, làm ma mới chen với đám sen ma cũ vốn có mặt từ đầu.

Bông súng nở ngày. Chiều khép ngủ giấc muộn. Đêm lại thức giấc xòe phô hương sắc, im lặng, không biết với ai, cũng không biết đến giờ nào ngủ lại. Đến khi bông tàn, úa rũ trong hồ, những cánh hoa không rụng rơi khỏi đài hoa, mà nhàu xếp lại, tím chuyển dần nâu, chúi chìm trong mặt nước, như những nốt nhạc cuối cùng bài dạ khúc, tan loãng vào hư không.

Bông sen dậy cùng nắng sớm, mãn khai lúc trưa và khép cánh dần theo chiều nắng nhạt. Sen cũng không bền, sau hai ba ngày lộng lẫy, bắt đầu rã dần từng cánh. Lâu nay không biết điều này, không nghĩ sen mau tàn đến vậy, vì những hồ sen mình thấy, mãi đầy bông bát ngát cả mùa.

Nhìn những cánh sen tàn, còn nguyên sắc hồng má xuân thì, rụng rơi lơ lửng trên mặt nước, gợi buồn xốn xang, như chứng kiến cái chết của người con gái trẻ.

Năm nay sen nở dày hơn như một nỗi mơ hồ mong mỏi tin may, vào cái lúc không còn muốn mong mỏi điều gì nữa.

Những gương sen sau khi rũ hết cánh tàn, lớn xanh dần khối ngọc. Những hạt sen nhú trong đài, mọng như vú thanh tân. Cọng sen trĩu sức nặng của gương, nghiêng xuống soi ngang mặt nước, nỗi tiếc nuối thiếu phụ mơ mùa nhan sắc.

Áp mặt ngửi một mùi sen. Nồng nàn hăng hắc. Sao giống mùi trà. Giống lắm. Không biết trà thơm hương sen hay sen ngát hương trà.

Một giọt sương lớn đọng trên lá sen, lóng lánh ánh nắng. Không biết nắng sáng ánh sương hay sương chói ánh nắng.

Đành thầm thì: Không biết!
»»  read more

27.10.13

hương cũ

1.
Đã qua rằm tháng chín, cây sứ trước nhà rụng gần hết lá, vẽ nhằng nhịt những cành nhánh sừng hươu lên bầu trời xám. Sân nhà như rộng ra, sáng ra, bởi không còn cái vòm xanh đầy hoa trắng. Ban đầu trồng cây sứ có lá dài tròn đầu, xanh quanh năm, hoa bền ít rụng nhưng dáng cành không đẹp, nên khi sửa sang lại vườn tược, bèn thay bằng cây sứ này, loại lá nhọn, cành nhánh cổ phong sần sùi hơn nhưng phải cái dở là hoa nở chưa bao lâu đã vội rụng và đến tầm này trong năm lá đã lìa hết cành.

Người quét sân thì ca cẩm nhưng kẻ lãng mạn trong nhà thì thích thú khi thấy cây sứ sống có mùa: xuân nhú lộc trổ hoa, hạ xanh tít tắp, thu bắt đầu thưa lá và đông trơ trụi nhánh cành. Chả bù cho bụi nguyệt quế cứ tươi xanh với thời gian, đủ sức thì ra bông thơm nức một vài hôm rồi rụng trắng sân nhà, đến nỗi, ai hỏi nguyệt quế mùa nào trổ bông, đành ngắc ngứ cười trừ: không biết!

2.
Nhiều khi, nghĩ về Nha Trang, trong tôi lại hiện lên hình ảnh một bác xích lô già đang ngả mình thiu thiu đợi khách dưới một vòm sứ chậm rãi thả rơi từng bông hoa trắng thơm ngát xuống vỉa hè của con phố vắng trong nắng ban trưa.

Hình ảnh đó ngày càng như một hoài niệm, không còn mấy trong đời thực.

Cũng như những khu đất rộng ven biển đầy những vòm sứ, vòm xà cừ dấu lấp ló những công thự xưa tạo nên phong vị êm đềm riêng có của Nha Trang, đang mất dần trong cơn bão đô thị hóa. Những khu đất mệnh danh là vàng ngọc kim cương đang được tranh giành, đặt cọc, xí chỗ. Những cao ốc đang mọc lên xóa bỏ những ngôi vườn rộng, những khối nhà mái ngói cũ, xóa bỏ luôn mùi hương sứ phảng phất trong gió biển...

Nghe người ta nói chỉ còn lại khu Pasteur và khu Grand Hotel, mà biết có còn không... Mà giá còn, chút di sản sót lại đó có đủ làm chiếc neo để níu giữ những ký ức và kỷ niệm.

Hy vọng ở tâm hồn và trí tưởng của con người vẫn lì lợm không chịu lãng quên. Như hương hoa sứ vẫn lãng đãng còn mãi trong nỗi nhớ.

3.
Nhớ thuở lẽo đẽo theo chân em, đến khi tà áo trắng khuất sau chiếc cổng màu xanh, ta còn ngó nghiêng vào khoảng sân lát gạch nâu có chiếc xích đu nằm dưới vòm sứ trắng. Ngôi nhà ngói sao mà thâm nghiêm cách cổng cao tường.

Nhớ thuở thấy em sáng tươi giữa thành quách phong rêu xứ Huế, để ta bồi hồi làm những vần thơ tuổi mười lăm: hài em cong cành vàng lá ngọc/ hoa sứ buồn ngủ trên cánh tay.

Nhớ thuở em dẫn đi thăm một ngôi chùa xứ Bắc, hương sứ thơm lẫn trong hương nhài, hương ngâu, hương ngọc lan... còn hương em, hình như lẫn trong hương tóc bồ kết, hương ô mai dịu ngọt, hương áo len ấm cúng, hương bàn tay lạnh giá...

4.
Còn tôi, bây giờ, em bảo: anh có mùi như lá thông khô! Hương của mùa cũ, phải không em!?  
»»  read more

18.9.13

khói tím

Cuối đường băng của sân bay, bên kia tường rào chắn là con đường dọc vịnh, chạy theo hình cánh cung, ôm lấy rừng dương xanh thẫm và bãi cát vàng xoải mình xuống mép sóng. Dãy phố biển đầy những khách sạn bé tí mà cao tầng, đầy những du khách nhộn nhịp, dừng lại khi chạm khu tĩnh-không(*). Đoạn vỉa hè, bên tường rào sân bay lát đá chẻ mấp mô, ít vết chân người.

Cỏ dại được dịp, len lỏi qua kẽ đá, lớn lên. Hàng ngày, người đi qua đó, buổi sáng, khi tắm biển sớm.

Tháng mười ta, với những trận mưa cuối mùa, dọc vỉa hè mọc đầy một thứ cây bụi, thân mỏng mảnh như tăm um tùm đỏ tía, lá lăn tăn xanh xám và hoa li ti. Những chùm hoa màu tím xen trắng, nụ nhỏ như đầu kim, xòe hết ở đầu cành. Chúng san sát nhau, kéo dài cả chục thước, làm thành một đám sương khói tím mờ khi người ngắm nó từ biển đi lên.Không biết tên loài thân thảo này, người thầm gọi là tử yên thảo, cỏ khói tím.

Những năm gần đây, thành phố sửa sang lại vỉa hè, sân bay dời đi xa, tít phía nam. Những bồn hoa, giàn hoa mới thay thế đám cỏ dại ngày nào. Đá lát cũ được thay bằng gạch mới, có màu và vuông vắn. Những đôi uyên ương trẻ, chuẩn bị cho ngày cưới, áo váy xênh xang, đến đây chụp ảnh khi những tàng hoa giấy đủ màu trắng đỏ vàng cam nở rộ trên giàn.

Đám tử yên thảo lẩn khuất đâu đó trong cảnh bụi bờ, cô quạnh.

Người đi qua lối đó vào một buổi chiều, chợt thấy sau tường rào, nơi cho thuê đất để bán buôn cây cảnh, một dãy hoàng-hậu vươn cao sum suê san sát nhau, rực đầy hoa, làm thành một đám mây hồng tím.

Tưởng như đám tử yên thảo ngày nào lột xác, phục sinh, từ chốn là sà mặt đất bay lên cõi thinh không!

________
(*)Tĩnh không: khoảng không giới hạn của sân bay, không được phép xây dựng công trình.
»»  read more

3.6.13

phét-tí-vồ

Tiếc hùi hụi!
Thời kinh tế suy trầm, quán nhậu nhà hàng có thưa một chút, nhưng quán cà phê sao lúc nào cũng đông nghẹt người!? Có người giải thích, mần ăn không ra tiền, chỉ vô quán cà phê ngồi là... tốn phí thấp nhứt, có thể tám chuyện lai rai cả buổi trời, giết cho chết tươi thời giờ đang quỡn. Đang bắt đầu mùa du lịch ở Nha Trang, lượng người đổ về cũng thấy không thua gì mấy năm trước, các hàng đặc sản: bún cá, nem nướng... khách phương xa phải đợi đông đen trên vỉa hè, chờ đến lượt mình! Có người giải thích, mần ăn hổng được, thôi còn ít vốn liếng đổ ra đi chơi cho bõ mấy năm trước đi cày. Hehe, nghe cực kỳ có lý!

Năm nay festival biển cũng ... suy trầm, gói gọn trong 4 ngày (8-11/6). Nghe nói nhiều chương trình bị cắt bỏ vì hổng tìm ra nhà tài trợ. Uổng nhất là vụ Nữ Hoàng Biển mới bị hủy, rứa là hết cơ hội ngắm các người đẹp bikini chân dài ngực nở mông mẩy eo thon!

Tối qua, đi dạo một vòng đường biển thấy có "vụ việc mới" là trên năm chục cặp loa (giống giống loa phường) được treo trên các trụ đèn suốt con đường gần 5km, đang phấn khởi phát các bản nhạc hào hùng từ thời Chiến Thắng Sông Lô đến Tiến Về Sài Gòn. Nghĩ hoài, không hiểu được cái hệ thống loa hoành tráng này sẽ làm việc gì trong 4 ngày festival, truyền thanh trực tiếp chăng?

Con đường biển này là nơi tập trung các khách sạn, nhà hàng dành cho khách du lịch là chính. Hehe, lần này ông khách nào chán festival biển trốn ở nhà cũng sẽ được tích cực rót vào tai mọi thông tin về festival? Khổ cho khách nước ngoài, sẽ ngơ ngẩn ngẩn ngơ nhức hết cả đầu vì không hiểu mấy thằng loa này (chắc chắc phát bằng tiếng nhà miềng) nói cái gì mà ra rả suốt ngày? Lỡ mà thương nhau như rứa bằng mười hại nhau!

Chỉ có điều chắc như bắp là 4 ngày festival này tui sẽ "được" ăn sáng, cà phê tại gia, nhậu nhẹt cũng tạm nghỉ. Người Nha Trang vốn thân thiện mến khách, nhịn miệng mấy ngày, nhường hết quán ăn quán nhậu quán cà phê để đãi khách phương xa!


»»  read more

4.5.13

sao đen

Trái sao đen xanh nõn đầu cành với 2 cánh gió
Những tàng sao đen đã rủ xuống từng chùm trái màu xanh non sáng đầu cành. Cả vòm cây như được thắp từng chùm nến dịu nhẹ, làm mát mắt người trong cái nắng mùa hè. Trái sao đen mang trên mình hai cái cánh gió mượt mà, đến khi chín, hóa màu nâu sẫm, chúng lìa cành, chao bay, xoay tít trong gió như những bông vụ. Và rơi xuống, xao xác trên vỉa hè. Nếu ở rừng, chúng được bay cao bay xa, đi khắp nơi, rồi vùi trong đất tạo mầm cho mùa mới, còn ở chốn đô thị này, chúng túm tụm trên mép đường, chờ những cơn mưa đầu mùa cuốn xuống cống rãnh, trôi dạt, mục rữa không biết ở phương trời nào!

Hoa sao đen rộ vàng từ cuối tháng Ba, giờ đã đậu trái, trong vòng già một tháng. Ngày đi rồi mùa đi. Tàn chiều đêm tới. Vòng thời gian cứ trôi bình thường như đã trôi từ muôn thuở, mà sao cứ phả những bâng khuâng vào trong ý nghĩ người!

Nhìn đến suốt cuối con đường, ta lại chạm mặt với thời gian, bàng hoàng với những cánh sao đen chấp chới!
»»  read more

14.2.13

như nỗi nhớ đông

Tết Nha Trang, sau những ngày đầu năm, những cây bàng bắt đầu lao xao đổ lá. 
Trong cái nắng vàng se lạnh của ngày Xuân, 
những chiếc lá vàng xuộm, đỏ sẫm rơi tơi tả xuống mặt đường, 
để gió thổi chúng xếp dài bên vỉa hè, như nỗi nuối tiếc mùa đông!


                       



»»  read more

7.1.13

ký ức mong manh

Nha Trang, mỗi tuần một chuyện:

Đường biển của Nha Trang vẫn là con đường luôn sôi động những công trường đang xây dựng. Phía Nam, sát khu sân bay cũ, những khách sạn tư nhân mới nhiều tầng hơn chen vào những khoảnh đất còn lại hiếm hoi của khu minihotel loi choi lốc chốc. Phía Bắc, những dự án đầu tư của các tập đoàn cho các khách sạn lớn hơn, cao tầng hơn chiếm lấy những khu đất vàng. Con đường biển xinh đẹp đã bị đè bẹp bởi dãy bê tông cao ốc phía Tây, nay lại tiếp tục bị đào bới phía Đông trên công viên biển với dự án E-land. 

Nó đang dãy dụa giữa bát quái thập diện mai phục của con người, của sức mạnh đồng tiền, của quyền lực từ những con mắt mù lòa và những cái đầu đặc cứng!

Nha Trang đang tự xóa đi ký ức của mình!Những ký ức mỏng manh của một thành phố còn quá mới!

Sót lại: một Viện Pasteur, một Grand Hotel, một Nhà Thờ Đá, một Nhà Ga, một khu lầu Bảo Đại... chỉ vừa đủ ngón tay trên một bàn tay!

Trước Nhà Ga, hai bên góc đường của vườn hoa ga (bây giờ là Công viên Võ Văn Ký), ngày xưa là gồm hai khối khách sạn xây đối xứng giống nhau. Bây giờ, khối nhà phía Đông (Bon Air Hotel) đã bị phá bỏ, đang ngất ngưỡng tòa nhà cao tầng trơ khung bê tông trong thời suy thoái. Khối nhà phía Tây (Terminus Hotel), giờ là phòng CSGT Nha Trang, còn giữ được một phần những hình hài xưa. Bon Air Hotel khá nổi tiếng khi được Hoàng thân Lào Xuphanuvong từng trú ngụ và nẩy nở mối lương duyên với cô Kỳ Nam - con ông chủ khách sạn!

Một tấm hình rất hay về góc đường phía Tây này. Quá khứ và hiện tại đan vào nhau!

Nguôn: Khánh Hmoong

Cũng là một cách gìn vàng giữ ngọc!

»»  read more

8.1.12

lam


 
Có một bữa, đi lạc vào một chỗ cà phê.

Mái lợp lá dừa nước dày dặn, lại phủ lên tôn trắng, lại bọc thêm một lớp lưới, cái xiên xiên, cái vát vát, sấp ngửa, lô xô!

Nhìn thì hay, nhưng chụp hình bằng cái mobile thì mất hết những nét lạ lùng, chỉ còn thấy như cái mái tôn của một nhà kho tạm...

Quán mang cái tên dễ thương mà mình thích từ hồi còn nhỏ: Lam

Tên quán không nằm trên bảng hiệu ầm ĩ, chỉ thoáng trên lá cờ vải phơ phất bay, chỉ nhẹ nhàng trong nét khắc trên tấm gỗ lót ly! Từ đường chính, khách không để tâm, dễ bỏ qua mà đi thẳng!

Ai bày cái lối quảng bá kỳ dị giữa nền kinh tế chụp giật ra rả quảng cáo chớp xanh chớp đỏ thế này hở trời!



Tường bao và cả tường ngăn làm bằng những thanh gỗ mảnh sổ dọc, liên kết với nhau bằng những thanh sắt rằn phi 10 12 chi đó, xỏ ngang như một hững hờ. Không bào chuốt, không sơn phết. Phảng phất cái đơn sơ của thiền, không có mùi Nhật, không tạp mùi Tàu, có thể cho là của Việt đi!



Nền nhà trong đá mài vàng đất nhạt, sân ngoài lát đan xi măng pha cỏ xanh viền. Nắng sớm nhảy múa trên cành lá xanh, bóng dù xanh.

Thầm hỏi: Tay kiến trúc sư nào đây ta! Giữa những kiến trúc mang xu hướng màu mè, giả cổ, giả thiền đầy những đá ốp, đá lát, gỗ ốp gỗ lát, kính ốp kính lát, thậm chí nước cũng được ốp chảy dọc tường... làm rối tâm ta, thì một kiến trúc đơn sơ như vầy lại làm tâm ta lặng xuống, bình an!


Lâu nay vẫn tin: Cái đẹp là đơn giản.

Và cũng biết: Cái đẹp đơn giản không phải dễ có, và cũng không dễ tạo ra!

P/S: Bài này có tính chất quảng cáo, nhưng là quảng cáo cho cái điện thoại cùi bắp của miềng, chụp hình coi cũng đặng, chớ hổng phải quảng cáo cho quán cà phê!
»»  read more