Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

3.11.18

ngày Ngâu

Giọt rơi mềm trên phiến lá êm
Vòm khế biếc xanh lời do dự
Hương cà phê thơm từ ngày cũ
Có giữ ấm được môi ngày mưa

Giọt rơi đằm trên con sóng trưa
Bãi bờ chìm trong vắng lặng
Nụ hôn dài xót xa trĩu nặng
Phút mơ hồ nghi ngại chia xa

Giọt rơi mờ sương khói sân ga
Tiếng còi tàu xé đêm chói gắt
Những ngón tay tìm nhau tất bật
Níu giữ một ngày Ngâu chênh vênh

*
»»  read more

27.6.17

lối ngại

Có chút tình nhạt trên môi lạnh
rơi giữa những lối về âm u

Có chút tim rời như rêu úa
mòn rã trôi theo những bóng mù

Có gì như rất xưa
trở lại trong đời lặng

Có gì như muối tan
vào lòng yêu quá mặn

Có thể nào đong đầy
khi ngày còn quá ngắn
chưa kịp sớm đã muộn chiều

Tay không kịp cầm giọt nắng
đã chìm khuất mất đêm yêu!

*
»»  read more

10.12.16

để rồi quên được sao?

Mùa đông
buông những vệt mưa thinh lặng

làm nhớ
vệt tóc xanh em

Nhành nguyệt quế
buông những vệt hoa trắng
làm nhớ
vệt ngón thơm em

Vườn cây lá
buông
những vệt gió xao xác
làm nhớ
vệt hương ngát em

Em rồi đi
buông
một vệt tôi rất nhẹ
như chiếc màng tơ
con nhện bỏ quên giữa vệt chiều

Làm sao có thể quên được nhau
khi
mùa, hoa, vườn, gió...
đều nhắc mãi
về em.
»»  read more

19.10.13

ký ức

Mưa
Cho tôi thấy em
Thuở thì xanh
Vai nghiêng tóc duỗi
Má sen ngày đắm đuối
Tay ngó thơm từng giọt thuôn dài

Mưa
Cho tôi thấy tôi
Lá sẫm cây ướt chiều
Hai mi đường cô độc
Con mắt đêm đổ vào tay rỗng quạnh hiu

Mưa
Không ai thấy ai
Về chìm dầm dề lá cỏ
Trôi lịm chân ngày ráng úa
Lướt thướt áo ngày xưa

Mưa
Nỡ dìm chi giấc nhỏ
Suốt mùa mơ.

»»  read more

13.7.13

bay trong cánh gió

Ở đâu đó trên những cánh đồng cỏ, trải dài trên mọi chốn địa cầu, nơi có ít dấu chân người, những bông hoa bồ công anh, mọc lên, lớn lên. Khi hoa đã chín, từng cánh bồ công anh, như những chiếc dù bé xíu trắng tơ, đợi chờ những cơn gió xuân phất phơ, rạo rực đến. Gió đưa cánh hoa lìa khỏi đài hoa, bay lên lan tỏa trong bầu trời.

Cánh hoa quấn quít với gió, đi đến mọi nơi, một cách phó thác, một cách nhưng không.

Gió và cánh hoa đang làm một cuộc phiêu lưu vô định, chúng bay trong ánh sáng, trong bình minh, trong hoàng hôn, lên cao tít tắp trong bầu trời. Chúng cùng mơ một giấc mơ diệu kỳ.

Chúng biết những giây phút đó không dài lâu, vì cuộc phiêu lưu này, giấc mơ này là món quà Thượng Đế ban tặng chúng, để thực hiện nhiệm vụ của Người.

Khi cuộc phiêu lưu kết thúc, gió sẽ rời đi, cánh hoa sẽ rơi xuống đất. Giấc mơ đã hết, cuộc sống mới đâm chồi.

Trong đời ta, bao lần được giống cánh hoa bồ công anh nhỏ bé kia?

Khi gió đưa ta đi, ta vui sướng cùng gió. Khi gió bỏ đi rồi, ta hờn ghen trách móc?

Nếu gió không bỏ đi, tất cả những cánh hoa bồ công anh trên thế giới này cứ phiêu lãng giữa cơn hoan lạc, ánh nắng mặt trời sẽ làm nó héo úa, tan tác, lụi tàn như một cọng cỏ khô. Mùa sau, mặt đất sẽ thiếu vắng những bông hoa mảnh mai, dễ thương như những ngù bông trắng.

»»  read more

2.7.13

một ngày thấy Núi

Năm 2008, 
cùng hongngoc, AQ, Phù Vân đi Bảo Lộc, qua đồi Phương Bối, 
tìm gặp lão thi sĩ Nguyễn Đức Sơn.
Một hạnh ngộ đầy chất giang hồ và dữ dội với nhà thơ, giờ có thêm nickname "Sơn Núi".
Để nhớ Anh: một ký họa
, mấy vần thơ.

NĐS - Nô ký họa

Trước thềm đầy lá trúc gầy
Nghe như có chút nắng ngày hư hao
Trưa thông xanh đồi B'lao
Tìm trong núi thấy Núi cao mịt mùng

Mơ hồ ngọn gió bao đồng
Thổi lăn hạt cát triền sông dật dờ
Tịnh chay đuối cả đời thơ
Đem mây đổ xuống mấy bờ vân vi

30/5/2008

Chân dung Lão thi sĩ

»»  read more

10.2.13

khai bút

Mồng Một Tết

Những cánh mai rơi theo ngày vơi
Rắc trên hiên vắng những vàng mười
Nhớ tay người đỡ mưa nguyên đán
Giữa lối đào phai nơi xa xôi
*
»»  read more