Cuối đường băng của sân bay, bên kia tường rào chắn là con đường dọc
vịnh, chạy theo hình cánh cung, ôm lấy rừng dương xanh thẫm và bãi cát
vàng xoải mình xuống mép sóng. Dãy phố biển đầy những khách sạn bé tí mà
cao tầng, đầy những du khách nhộn nhịp, dừng lại khi chạm khu
tĩnh-không(*). Đoạn vỉa hè, bên tường rào sân bay lát đá chẻ mấp mô, ít vết chân người.
Cỏ dại được dịp, len lỏi qua kẽ đá, lớn lên. Hàng ngày, người đi qua đó, buổi sáng, khi tắm biển sớm.
Tháng mười ta, với những trận mưa cuối mùa, dọc vỉa hè mọc đầy một
thứ cây bụi, thân mỏng mảnh như tăm um tùm đỏ tía, lá lăn tăn xanh xám
và hoa li ti. Những chùm hoa màu tím xen trắng, nụ nhỏ như đầu kim, xòe
hết ở đầu cành. Chúng san sát nhau, kéo dài cả chục thước, làm thành một
đám sương khói tím mờ khi người ngắm nó từ biển đi lên.Không biết tên loài
thân thảo này, người thầm gọi là
tử yên thảo, cỏ khói tím.
Những
năm gần đây, thành phố sửa sang lại vỉa hè, sân bay dời đi xa, tít phía
nam. Những bồn hoa, giàn hoa mới thay thế đám cỏ dại ngày nào. Đá lát
cũ được thay bằng gạch mới, có màu và vuông vắn. Những đôi uyên ương
trẻ, chuẩn bị cho ngày cưới, áo váy xênh xang, đến đây chụp ảnh khi
những tàng hoa giấy đủ màu trắng đỏ vàng cam nở rộ trên giàn.
Đám tử yên thảo lẩn khuất đâu đó trong cảnh bụi bờ, cô quạnh.
Người đi qua lối đó vào một buổi chiều, chợt thấy sau
tường rào, nơi cho thuê đất để bán buôn cây cảnh, một dãy
hoàng-hậu vươn cao sum suê san sát nhau, rực đầy hoa, làm thành một đám mây hồng tím.
Tưởng như đám tử yên thảo ngày nào lột xác, phục sinh, từ chốn là sà mặt đất bay lên cõi thinh không!
________
(*)Tĩnh không: khoảng không giới hạn của sân bay, không được phép xây dựng công trình.