19.7.11

mười năm cổ tích



Câu chuyện về cậu bé phù thủy Harry Potter của J.K. Rowling, đến VN vào năm 2000, với những tập sách mỏng, khổ 11x18cm, độ 120 trang. Lúc đó Bi mới vào trung học, đi đón Bi về hai cha con luôn ngóng chờ xem trong hiệu sách nhỏ trước trường tập sách mới đã ra chưa. Mỗi tuần một tập, đọc xong, thòm thèm cả sáu ngày. Hết một cuốn lại dài cổ chờ cuốn mới.

Harry Potter trở thành niềm vui và nỗi đợi chờ chung của hai ba con, (chị Mơ xem ké, hổng tính).

Năm cuốn đầu đi qua với 61 tập nhỏ, tập cuối đã vào cuối năm 2003. Mãi hai năm sau mới có cuốn thứ 6 - HP và Hoàng tử lai, lúc này đã trọn cuốn, không làm từng tập bé bé nữa, dày 670 trang, khổ lớn 14x20. Cuốn thứ 7 - HP và Bảo bối tử thần càng dày thêm >780 trang, thời gian bổn cũ soạn lại, thêm hai năm nữa: cuối 2007.

Bảy năm, cộng với các bộ phim đến nay, bộ phim cuối cùng ra mắt, đã mười năm, cả thế giới say sưa với cuộc đời cậu bé phù thủy, cùng hai bạn thân là Hermion Granger và Ron Weasley. Tuổi của Harry Potter ngang với tuổi của Bi. Thoắt một cái, cậu bé dễ thương ngày nào đã trở thành một thanh niên với ít vẻ dễ thương hơn.

Bi hồi bé, đeo kính cận, khuôn mặt cũng hao hao HP trong phim, tài tử Daniel Radcliffe.

Mười năm cho một giấc mơ thần thoại vừa kỳ bí vừa thấm đẫm nhân văn. Mười năm để HP trở thành kỷ niệm đẹp với Bi thời niên thiếu. Mười năm để tôi có những giây phút trở lại với cảm giác hồi hộp phiêu lưu mạo hiểm khi xem những chuyện cổ, truyện tranh và phim hoạt hình của tuổi ấu thơ.

Mười năm để tiếp tục cảm nghiệm sức mạnh đầy quyền năng của tình yêu: vượt thắng mọi cái ác, bảo vệ cuộc đời và bảo vệ trái tim nhân ái của con người, dù người đó có đặc biệt như một phù thủy đi nữa.

Như một món-quà-mộng-tưởng-lớn của thế kỷ 21, thế kỷ tưởng chừng như mọi điều trên thế giới không còn huyền hoặc nữa.
»»  read more

14.7.11

mấy bữa về nhà




Mỗi lần về Đà Nẵng, vui thích nhất là được gặp gỡ bù khú với bạn xưa, những thằng bạn cùng lứa, như trẻ mãi không già, vẫn hồn nhiên tinh nghịch chòng ghẹo nhau như thuở thiếu niên.

1.
Người Đà Nẵng có cái lối nói nghịch ngầm, chọt lét người nghe, ai không quen dễ bất mãn, giận dỗi. Cái thèng ni núa chi mà gai rứa! (Thằng này nói gì mà gay vậy!). Và dễ cãi nhau, cãi nhau rất to, trợn mắt, phùng mang, văng nước miếng chưa chịu thua. Và đề tài nào cũng có thể dẫn đến cuộc cãi nổ trời như vậy. Đám bạn Quảng ở Sài Gòn hơn ba mươi năm có dư, vẫn bổn tính không đổi thay gì ráo, gặp nhau, ngồi một hồi là "sôi nổi" cãi, mỗi ông một phe, không ông nào chịu ông nào! Quảng Nam hay cãi mà!

Đà Nẵng đang trở thành đô thị bự nhất miền Trung. Lòng tự hào của dân Đà Nẵng cũng phình to theo quy mô của thành phố. Đừng có dại mà về đó mà cất giọng chê bai Đà Nẵng. Tôi ngồi cười đủ nguyên cả hàm răng, khi các ông bạn say sưa đưa quê miềng đến tận trời xanh.

Biển ư, biển Mỹ Khê là nhứt, nước trong, cát mịn, bờ thoai thoải dễ tắm. Biển Nha Trang chỉ là cái đinh rỉ, cát thì to, biển thì sâu, bước mấy bước đã ngập đầu, tắm cái gì!

Hải sản ư, Đà Nẵng là số một, thứ chi cũng có, tươi ngon bổ rẻ. Tôm mực Nha Trang chỉ có xách dép chạy theo mà thôi!

Đảo Vinpearl hả, không bằng cái móng tay của bán đảo Sơn Trà!

Còn rau tươi hả, mi đừng thấy rau lá nhỏ nhỏ rứa rồi chê nghe, nhỏ mà nhỏ hạt tiêu, nhỏ mà thơm, chớ mấy thứ rau to xác lạt phèo phèo!

Tau hỏi mi ở mô có được cái Bà Nà, ở mô có cái tượng to như chùa Linh Ứng!

Hehe, miệng mình đành câm như thóc! Nói chung, Đà Nẵng là nhứt, quê miềng mà, cãi mần chi. Chỉ tiếc là chưa được chọn để làm thủ đô thôi!

Tui còn thấy thêm cái nhứt nữa của Đà Nẵng, nhiều đất nhứt nước luôn, đi chỗ mô cũng thấy đất bạt ngàn, lô nhỏ lô to, đủ hết. Chỉ tiếc là đất còn là đất, chưa có nhà cửa chi, thấy cỏ dại mọc bời bời!

2.
Đà Nẵng ngoài mì quảng truyền thống (mì tôm thịt, mì gà, mì cá lóc), ngoài phở dành cho dân xứ Bắc, món bún cực kỳ phong phú. Tôi tiếp ông bạn Đà Nẵng tại Nha Trang, giới thiệu ổng hai ngày hai món phở Nha Trang, là ông bắt đầu quạu: "Bữa mô cũng phở, trong ni không có bán bún hả mi?"

Đà Nẵng hằng hà sa số... bún: bún bò, bún giò, bún xương, bún gân, bún lưỡi, bún chả, bún mắm, bún cá, bún măng.... Muốn gì có nấy, rất phong nhiêu!

3.
Có mấy món nhậu lạ lạ: gà lên mâm (gà luộc với xôi, đã được thưởng thức), lòng thả (chưa biết)! Bia sành điệu của Đà Nẵng là Larue: có ba loại trắng, xanh, vàng. Các nhãn bia khác chỉ tồn tại lây lất như cho có ở Đà Nẵng mà thôi!
»»  read more

20.6.11

Father's Day



Ba tôi, nếu nói theo ngôn ngữ bây giờ, thuộc loại dân “tech-mania”, ưa máy móc, ưa tìm tòi săm soi, ưa tháo tung mọi thứ ra xem “ở trỏng là cái gì?”

Khi sắm được dàn máy Akai, chiếc xe dame, ông bắt đầu không có những ngày chủ nhật yên ổn nữa. Không rị mọ cái xe máy, thì cũng rờ rẫm cái máy Akai. Và hai thằng con trai đầu, anh Ba và tôi, cũng bắt đầu tiêu tùng những ngày nghỉ được chạy nhảy rong chơi đầu làng cuối xóm.

Phải ngồi chò hỏ quanh ông để chờ sai vặt. Lấy cái kềm, cái tuốc nơ vít, cái cơ lê hoặc xáo xào mấy cái thùng đựng trăm thứ bà rằn tìm một con ốc, cái rông đen theo yêu cầu của… cấp trên!

Vừa thi hành nhiệm vụ vừa chong mắt ra ngoài ngõ, ngóng tiếng mấy thằng bạn chơi giỡn rần trời đất, trong lòng bồn chồn, tâm trí rối như canh hẹ.

Anh Ba nhà tôi có chút nghề điện tử, còn ham thích vầy vò máy móc, còn cái thằng tôi ưa chuyện vẽ vời văn nghệ, nhìn đống sắt thép vô tri, ngán tới tận cổ.

Nhưng ba tôi nóng tính lắm. Giận lên, ổng sẵn sàng quất vô mông chúng tôi bằng cái nịt da, hoặc cây roi mây to bằng ngón chân cái. Thành thử, chấp hành mệnh lệnh tuyệt đối, miễn ý kiến ý cò.

Cũng do nóng tính, khi sai bảo hai thằng nhỏ, mà “mần ăn” chậm lụt, thế nào ba cũng tương sấm sét trên đầu. Nhẹ thì la mắng um sùm, nặng thì một cái bạt tai chúi đầu chúi óc.

Thành ra, sáng chủ nhật, thấy ba cà phê cà pháo xong, bắt đầu dựng xe máy trước sân hoặc bê dàn Akai xuống đất, xách thùng đồ nghề ra, hai ông nhỏ mặt xàu nhau như tàu lá héo.

Và thường thường, do tay nghề hổng được cao lắm, chuyện máy móc kéo dài đến trưa đứng bóng vẫn không xong. Mẹ tôi dọn cơm lên bàn rồi, mà lấm lét ở nhà dưới, không dám kêu cả nhà ăn cơm, vì biết tính ba, kêu lúc này là dễ bị xì nẹt bất tử.

Thế là mẹ cho mấy đứa em ăn trước, còn hai ông “lớn” đang đóng vai phụ trên phim, đành bóp bụng chờ vai chính diễn xuất xong xuôi.

*
Hôm nay, nhân Ngày Các Ông Bố, nhớ tới ba, ghi lại một trong những kỷ niệm xưa. Ba đi xa trên mười năm rồi nhưng những buồn vui giữa cha và con vẫn còn nguyên vẹn đó!
»»  read more

26.5.11

đám cưới con gái



1.
Cưới nhau là cùng trồng một cái cây. Cây đó gọi là gia đình.

Để tự gia đình lớn lên, không có bàn tay vun đắp, nó sẽ còi cọc, cong queo, cành lá um tùm mất trật tự, khó mà trở thành một tàng cây rộng lớn, mạnh khỏe, bền lâu.

Vun xới gia đình, là tạo bóng mát cho mình và các thế hệ sau cùng nhau sum vầy, vui sống.

Vun xới gia đình là xây dựng thiên đàng cho cuộc đời, để ở đó có nhiều nụ cười và tiếng nói của hạnh phúc.

2.
Gia đình được tạo dựng bằng sự tin cậy. Tiền bạc kiếm được trở thành của chung. Dẫu thời này, mỗi người có thể lập một ngân khoản riêng, nhưng phải ý thức đó vẫn là của chung. Bất đồng về tiền bạc phá vỡ gia đình rất nhanh và để lại nhiều di chấn trầm trọng.

Đẹp nhất là vợ quản lý tiền nong và thỉnh thoảng liếc xem ví chồng hết tiền chưa để "bơm" thêm vào.

Mọi giúp đỡ cho họ hàng hai bên phải được cả hai biết và cùng đồng ý. Khi dư dả về tiền bạc, nên lập một danh sách những người thân cần trợ giúp và dành một khoản để chi thường xuyên cho việc đó.

3.
Phải có bữa ăn gia đình, bên bàn ăn, bên bếp lửa nhà mình. Ăn sang, tất nhiên là tốt, nhưng phải biết ăn những món… không sang.

Bún tươi chan xì dầu giằm ớt là đủ cho một bữa. Rau muống luộc lấy nước làm canh (nêm nước mắm ớt tỏi chanh) là có được hai món cho bữa cơm. Đó là những món đơn giản, dễ làm, ngon, rẻ dành cho những lúc… hết tiền.

Biết thích nghi và vui sống trong những lúc ngặt nghèo là chìa khóa mở cửa thiên đàng gia đình.

4.
Chăm sóc nhà cửa gọn gàng, sạch sẽ, xinh đẹp. Trồng một cái cây, treo một bức tranh, bày một món trang trí nhỏ. Thỉnh thoảng thay đổi bài trí trong nhà, cho nó mới.

Và không chỉ làm mới tổ ấm, làm mới cả mình nữa.

5.
Có một ít bạn bè để chơi.

Có nhiều anh chị em ruột thịt cô dì cậu mợ… để gần gũi.

Lâu lâu mời về nhà, cùng nấu nướng ăn nhậu một chút, casino một chút.

6.
Tuyệt đối không… thượng cẳng tay hạ cẳng chân. Tuyệt đối không, tuyệt đối không và tuyệt đối không…

7.
Bắt đầu từ những điều trên, rồi mọi thứ đẹp đẽ sẽ đến dần trong cuộc sống gia đình.
»»  read more

19.5.11

cô và trò


Cô Phan Mộng Hoàn (giáo sư trung học Phan Châu Trinh và Kỹ Thuật Đà Nẵng), trong chuyến từ Mỹ về nước ghé thăm các học trò cũ ở Nha Trang.

Tối 14/5 Hồ Tân (CHS PCT) đón cô ở ga Nha Trang lúc 23h, và đưa cô về "ngự" tại tư dinh. Lúc tàu đến ga, cô đã chuẩn bị phương án 2, nếu không ai đón, sẽ tháp tùng mấy ngài Tây ba lô về khách sạn. Bà già trầu có khác!

Ngày 15/5, cô được phu nhân Hồ Tân (CHS Hồng Đức ĐN) đưa đi thăm Nha Trang và một số người quen.

Đến tối, tại nhà Hồ Tân, cô và các học trò gồm: gia chủ và phu nhân, anh Lê Tấn Hòa (CHS PCT - từ Phan Thiết chạy ra đón cô), Nguyễn Hoàng Phúc, Phạm Hùng Dũng (CHS KTĐN) dùng cơm thân mật. Có mực, cá tươi rói xứ biển. Cóđétxe bằng chè đậu ngự do cô Hoàn đích thân lột vỏ và gia chủ đích thân nấu. Ngon đến nỗi cô phải cảm thán: ngậm mà nghe hỉ!!!

Hai CHS KTĐN là chị Lánh và Công bận việc không đến được. Thật tiếc!

Cô tặng cho tôi tập truyện ngắn Hoàng hôn Thôn Vỹ và quà gốm sứ vẽ chân dung con gái tôi do cô tự làm.

Cô trò hàn huyên, ôn lại kỷ niệm xưa đến gần 23h mới... tan hàng!

Sáng 16/5, phe ta uống cà phê tại Bốn Mùa, bên bờ biển Nha Trang xinh đẹp, đầy nắng sớm và gió mát. Lúc này có thêm phu nhân Hoàng Phúc.

Đến 8h, cô lên đường cùng Lê Tấn Hòa, tiếp tục cuộc lãng du vào Phan Rang, Phan Thiết và ghé nhà Hòa tại thị xã LaGi.

Cuộc gặp gỡ tuy ngắn ngủi, nhưng tình cảm cô trò xa nhau gần bốn mươi năm mới gặp lại, thật xúc động và nồng ấm. Anh em đều mừng khi thấy cô còn khỏe mạnh, trẻ trung so với tuổi, vẫn thao thao bất tuyệt với những từ ngữ sinh động, hóm hỉnh như ngày nào là một cô giáo dạy văn vừa quá ba mươi, được lũ học trò yêu mến, thân thương những lúc cô vui, và cũng thiệt ớn lạnh những khi tarzan... nổi giận!
»»  read more