1.4.12

tự họa trịnh

Tháng Tư mở ra, nhắc ta có một lời nói dối thật về cái chết của một người nghệ sĩ. Nhưng dù sống hay chết, những nốt nhạc trong trẻo, những tiết tấu đơn sơ, những ca từ ma mị của anh vẫn nằm sâu trong trái tim, vẫn hòa tan trong máu thịt, vẫn khắc khoải với buồn vui trong từng số phận con người.

Anh tự họa tình yêu và thân phận của mình mà như vẽ hộ tình yêu và thân phận của chúng ta.

Xin giới thiệu 10 bức tự họa của người nghệ sĩ, để chiêm nghiệm bổn lai diện mục bên trong qua những đường nét bên ngoài .


Nghệ sĩ Việt Nam, theo truyền thống cầm kỳ thi họa, có nhiều người đa năng và xuất sắc trên nhiều lĩnh vực.

Nguyễn Đình Thi: âm nhạc, thơ, văn… mảng nào cũng xuất sắc! Văn Cao: âm nhạc, thơ, hội họa… miếng nào cũng tài hoa! Trần Dần: thơ, ký họa...; Tạ Tỵ: hội họa, văn… cái nào cũng độc đáo; ngay Trung Niên thi sĩ Bùi Giáng cũng lộng lẫy ngao du giữa thơ và họa!

Ngoài âm nhạc, Trịnh Công Sơn là một họa sĩ có hạng. Tất nhiên, danh hiệu nhạc sĩ nổi tiếng cũng nâng danh giá anh trong hội họa. Tranh của anh có bản sắc riêng, từ đường nét đến cách dùng màu đều rất phóng khoáng, có phần phóng túng, không câu thúc, như một kiểu ngứa tay nghệch ngoạc mà chơi…

Duy có một bức chân dung tự họa bằng bút sắt, thời còn trẻ (bức giữa hàng thứ 3), cho biết kỹ thuật và bút lực hội họa vững vàng của người nhạc sĩ. Bức họa đứng riêng một mình với những nét vẽ gọn gàng, sắc sảo, chính xác, duy mỹ, anh vẽ mình mà như vẽ một cái logo.

Cái logo chân dung Trịnh: cặp mắt kiếng tròn kiểu Lennon, vầng trán cao, tóc bềnh bồng, râu ria lún phún, cái miệng cười chỉ để chực nói hai từ: “Thôi kệ!”.

Logo này đã là mẫu mực cho những bức chân dung khác của anh, tự họa hay bạn bè vẽ. Thiếu những nét căn bản đó, sẽ không còn cái thần của Trịnh nữa!

Bữa nào bạn vui, yêu nhớ Trịnh, bạn nghuệch ngoạc vài nét theo tinh thần cái logo ấy. Cam đoan đến lần thứ 10, bạn sẽ có một bức chân dung Trịnh của mình!

Đừng ngại giống hay không giống. Trịnh Công Sơn cũng vẽ vời chơi bời đấy thôi, đâu phải bức nào cũng giống chàng!

Cái chính là tình yêu, mà mấy ai không yêu Trịnh!
»»  read more

21.3.12



Nô gọi người sinh ra mình là mẹ.

Các con Nô cũng gọi người sinh ra chúng là mẹ. Rồi với riêng Nô, lại gọi người đó là ! Thí dụ: Lúc nhậu đã đến deadline, điện thoại réo chuông, Nô xem và nói: gọi zề!



Cám ơn má, khi Nô tha phương cầu thực, gia nhập hàng ngũ "những người đàn ông xa mẹ", đã có má thay thế, tiếp tục nuôi dưỡng và dạy dỗ Nô thành người.

Má đã sẵn sàng theo Nô về ở một căn phòng tập thể, nhỏ xíu, nóng như thiêu đốt. Mùa hè, tối nào má và Nô cũng phải đèo nhau ra biển, ngồi trên bờ cát hóng từng cơn gió mát, chờ cho đến khi cái mái bê tông hừng hực nắng nóng ngày hè dịu đi mới trở về nhà!

Má đã giúp Nô có căn nhà nhỏ đầu tiên của riêng mình, chịu nấu nướng dưới mái bếp che tạm bên hè, ngày mưa tạt ướt lướt thướt.

Má đã một mình nuôi đứa con đầu lòng, khi Nô công tác xa nhà, hàng tháng tót về với chút tiền còm, để má mua đủ ít thịt heo kho ăn với dưa cải. Món ăn của cặp vợ chồng trẻ thuở hàn vi, mà sau này không của ngon vật lạ nào sánh được.

Má đã khuyên Nô rời khỏi căn nhà nhỏ đầu tiên đó, để về xây nên ngôi nhà bây giờ. Ngôi nhà đã thành tổ ấm trên hai mươi năm, ngày càng đẹp hơn, vui hơn, đầy cây lá hơn dưới quyền lãnh đạo của má!

Má đã ủng hộ Nô khi tự mình bươn chải trong cuộc mưu sinh, lập cơ nghiệp của riêng mình, chấp nhận thuở ban đầu khó khăn, thiếu thốn, sẵn sàng ăn cơm chỉ với chén xì dầu dằm ớt!

Má đã cho Nô những đứa con xinh đẹp, hiền ngoan, biết sống và cư xử tốt với mọi người!

Má đã sắp đặt giúp Nô trong cuộc sống gia đình, xử sự đúng đắn với tiền bạc, để mọi sự đều yên ổn. Má đặt ra phương châm và thực hiện: làm gì thì làm, không để con bị thiếu thốn!

Má trở thành người-lớn của hai bên nội ngoại, anh chị em họ hàng cần gì đều tới má, (hic, Nô bị cho ra rìa!!!).

Má chỉ có ước ao có được nhiều tiền, để giúp đỡ những người thân còn nghèo khó, trong khi không bao giờ nghĩ sắm sửa vòng vàng nhẫn bạc, điện thoại xịn, quần hàng áo hiệu cho mình.

Má đã “săm soi” Nô kỹ lưỡng, quần áo giày vớ lịch lãm khi ra đường, chăm tắm gội, thay đồ sạch ở nhà. Hic, không có má, đố Nô biết chai nào là thuốc gội đầu, chai nào là sữa tắm…

Má cũng tự “săm soi” mình, để giờ này, quá tuổi năm mươi, nhưng má còn xinh lắm! Đi đâu có mặt cả nhà, người ta gọi con gái con trai bằng em, gọi má bằng chị, gọi Nô bằng… chú! (Ôi trời!)

Má dù không ưa Nô viết blốc bleo, hễ rảnh ra là chúi đầu trên mạng, và ghét nhất mấy vụ offline, nhưng má vẫn tôn trọng sở thích của Nô, và cho Nô tự do tung hoành trên không gian ảo. (Thế nên, nếu có anh chị em blogger nào muốn offline tại Nha Trang, mà thiếu mặt Nô, xin thông cảm một triệu lần!)

Má luôn giữ Nô khỏi những sa đà nhậu nhẹt chốn giang hồ, hễ đến giờ là má không bao giờ quên nhắn tin, nhá điện thoại, để Nô còn biết đường về. Đến nỗi, anh em phong Nô tước Lục Tiên Diệu Cơ, diễn nôm là “zợ kêu liên tục”! Chỗ này trần tình một chút, ăn nhậu buổi tối, bắt đầu từ 6h chẳng hạn, loay hoay đủ mặt, khởi động một giờ, rođa một giờ, đến cỡ 9h, mới tới đỉnh điểm của cao trào (bia vừa đủ ngấm, lời vừa đủ hay), thì reng reng reng, về đi về đi! Quả là mất hứng, má ơi!

Ôi, viết sao cho được hết về má đây!



Má của Nô!
»»  read more

23.2.12

chàng lãng tử

Đầu năm ni, có chàng lãng tử làm một chuyến hành trình từ nam ra bắc


Đêm Hội An


Ngày Hà Nội


Sáng Cốc Lếu


Trưa Bản Dao


Vượt Hoàng Liên Sơn


Chàng ngạo nghễ dừng chân trên đỉnh Phan Xi Phan

Và những bóng hồng trên đường lữ thứ của chàng

»»  read more

14.2.12

ngày của tình

1.
Hắn vui khi làm được những điều bạn bè nhờ cậy. Nhiều khi người bạn đó có những người bạn thân hơn hắn, quyền hạn hơn hắn, địa vị hơn hắn, tiền bạc hơn hắn… Nhưng người ta không nhờ những người đó!

Mà gọi cho hắn!

Chắc vì hắn tận tâm, trân trọng và chu đáo thực hiện trọn vẹn những nhờ cậy của bạn bè! Chắc chắn nhất là vì bạn bè còn tin hắn! Thật khó khi người ta phải cậy nhờ kẻ mình không tin!

Trong thâm tâm, hắn cũng biết ơn bạn bè đã nhờ cậy, và hay nói: chúng ta hàm ân lẫn nhau!

Vì hắn biết, rồi đến lúc hắn phải nhờ cậy tới bạn bè! Vì hắn cũng biết cho là nhận, đôi khi cho ít mà nhận được thật nhiều!

2.
Hắn có những người bạn gái, thân thiết, tin tưởng. Họ có thể thổ lộ với hắn mọi chuyện, từ những chuyện vặt vãnh của đời sống đến những chuyện sâu kín khó nói (ngay cả người yêu, người chồng của họ cũng chưa chắc đã được giải bày). Họ gọi hắn lúc đã khuya, bất chấp bà xã hắn, để trút khỏi lòng những ẩn ức. Có khi ơn trời, khi nghe nó đáp: A lô!, Người đối thoại đã: Nghe được tiếng ông là tui nhẹ lòng rồi. Không có gì đâu, có gì bữa khác tui nói! Cúp máy. (Chơi vậy đó!).

Nhưng xã hội không tin có tình bạn thâm giao giữa hai người khác phái. Thấy hắn ngồi quán bia, quán cà phê riêng với một cô nào, rủ rỉ tâm tình thân mật, là khẳng định như đinh đóng cột: Ê, tao thấy hai đứa đó bồ nhau đó nha!

Thậm chí giữa những người đàn bà bạn hắn, cũng: Nè ông, tui thấy bà kia nhìn ông say đắm lắm. Hai người rù rì với nhau cả buổi là sao, có gì với nhau hở!

Huống hồ chi, khi phu nhân hắn trông thấy! Khi đó chắc quá khổ cho cuộc đời! Nhưng hắn cũng tin, phu nhân là Lão Phật Gia, lòng từ bi rộng vô biên, (câu này thay quà Valentine được hông hè?)

3.
Valentine từ Ngày Tình Nhân trở nên là Ngày Tình Yêu. Hắn muốn nghĩ là Ngày Của Tình. Mọi thứ trên đời này không có cái tình đều trở nên thô thiển, nhạt nhẽo, vô nghĩa… và làm tổn thương cả hai phía.

Không có cái tình, ngay sự quan tâm cũng trở thành điều ác!

4.
Có khi nào hắn mệt mỏi vì chính nụ cười của mình không ta?
»»  read more

21.1.12

năm cánh thủy triều


Tết đến, người Bắc luôn có một cành đào, người Nam mong có một cành mai. Những bông hoa hồng thắm vàng tươi đó, báo mùa Xuân đến từ Bắc chí Nam, thiếu chúng, chừng như mùa Xuân bớt đi nhiều thi vị!

Công nghệ trồng trọt ngày càng phát triển, lại càng có nhiều sắc hoa mới, được lai tạo, được phối giống muôn hình muôn vẻ. Riêng hoa mai, người ta đã làm được những đóa mai nhiều cánh, chục cánh, trăm cánh…

Nhìn đóa hoa mai mà ngỡ nhìn nhầm hoa cúc…

Ở Nha Trang, người chơi thuần mai Tết, chuộng mai Diên Khánh, trồng trong vườn. Ngày Tết, người ta chặt từng gốc mai lớn, cao vài ba thước, chưng rợp cả phòng khách, tiền sảnh…

Người chơi lãng mạn hơn, về Cam Ranh, những ngày cận Tết tìm mua những cành mai Thủy Triều.

Thủy Triều là vùng ven đầm nước lớn cùng tên, phía biển chập chùng dãy núi Cù Hin, trên đó, những rừng mai, có tự ngàn năm nay, vẫn khoe sắc thắm mỗi khi xuân về! Người dân quanh đó, suốt năm làm rẫy nương, đánh bắt tôm cá trong đầm, đến Tết lặn lội lên rừng, chặt những nhành mai núi về cho thiên hạ đón Tết!

Mấy năm nay, hăm bảy hăm tám Chạp, chạy vào Cam Ranh, tìm cho mình một cành mai núi!

Chơi mai núi chuộng cái hình thái cây cành, không chuộng hoa. Hoa nở đẹp, mừng. Hoa không đẹp, không lấy làm buồn! Có một thân cây mọc lên từ đất núi khô cằn, từ gió lồng lộng biển, cành vươn theo nắng, cành uốn theo gió, chịu phong ba bão táp, lao lực cả năm dài, để cuối năm nở cho đời những bông hoa vàng thắm, cũng chẳng quý sao!

Hoa mai Thủy Triều, nhỏ nhắn, năm cánh tròn đều, đơn sơ, mộc mạc chưa có can thiệp của con người!

Một thứ bonsai từ bàn tay chăm sóc của thiên nhiên!

Thành nếp, năm nào cũng mái hiên đó, chiếc bình gốm nâu đó, nhưng cành mai mỗi năm mỗi khác, đầy sắc hoa vàng, như mang được màu nắng rực, gió biển rộng, sóng đầm khơi về đến tận nhà!

Mỗi lần sắm được một cành mai ưng ý, dẫu có trả giá lên xuống chút đỉnh theo thói quen thường tình, vẫn thấy trong ánh mắt những người bán mai một niềm hy vọng u uẩn.

Niềm hy vọng u uẩn của những người nghèo, từ nương rẫy, từ ruộng đồng, da đen nhẻm nắng, dáng lam lũ sương, chờ mong những ngày cuối năm, tận đến những giây phút cận giao thừa, tìm kiếm những đồng tiền gian khó!

Năm trâu

Năm cọp

Năm rồng
»»  read more