28.12.12

cuối năm


Cuối năm, vẫn ly cà phê đá buổi sáng ở góc quán mới ngồi hơn tháng nay, giá lại tăng thêm 2k sau Noel. Thêm một chút lạm phát đầu ngày.

Nắng vàng như ngày Tết trong gió nhẹ hiu hiu, rồi lẩn mất trong mây dày, cho một ngày cũng nhẹ hiu hiu, xúi người ta tìm một nơi chốn ven sông để bù khú bia rượu!


Tán bàng già trên đầu vẫn còn xanh ngắt, chẳng có tí mùa đông nào! Bên đường biển phía Đồng Đế, hai ba tàng phượng vẫn còn đối màu hoa và trên vỉa hè Ngô Gia Tông già vẫn bày bán những bó sen cho ngày rằm tháng Một, như mùa hè còn vương mãi đến lúc cận xuân!
Ai đó vừa buông một câu bâng quơ: "Sắp đến Tết rồi!"

Nhớ hai câu thơ của thằng bạn dọa vợ thuở cơ hàn: "Hết rồi em năm cùng tháng tận. Ta sẽ cho em một năm mới lận đận, một năm mới nợ nần!"


Năm nay nghe cái mùi lận đận vây quanh, khá đậm! Quanh bàn cà phê, một cuốn sách mới được chộn rộn đọc, chộn rộn kể, chộn rộn gợi nhớ thuở còn thấp dưới cơ hàn!


»»  read more

22.12.12

noel



1.
Cây thông Noel và hang đá Giáng Sinh đã chớp đèn trước hiên nhà. Một năm sắp qua. Một năm mơ mơ màng màng chỉ giải quyết những việc của năm cũ, mà tới giờ này cũng vẫn màng màng mơ mơ.

2.
Nhớ năm ngoái, cũng những ngày cận Giáng Sinh, lại xảy ra chút xích mích, chút bất hòa, chút cãi cọ... Năm nay cũng y vậy. Hay quá ha! 

Năm ngoái đã giảng bài "xử lý" bất hòa xích mích như vầy:
(Có câu chuyện trong Kinh Thánh, một người mang của lễ đến đền thờ để dâng lên Thiên Chúa, anh ta bộc bạch với Ngài là người hàng xóm của anh ta quá tệ và hai người đang có chuyện xích mích với nhau. Thiên Chúa mới bảo anh ta rằng: Con hãy mang của lễ này về, làm lành với người anh em của con đi, rồi hãy quay lại đây! Sự hòa giải với người con ghét bỏ, tức giận, mới là của lễ mà ta cần
 Hôm nay, Giáng Sinh, đến lễ bái Chúa, tôi không biết mình có chưa kịp hòa giải với người anh em nào của tôi chăng!)

Hic, đời lắm lúc là cái vòng xoay lặp lại những mâu thuẫn cũ cần những hòa giải mới!

3.
Mong mong cái rét xứ Bắc tràn vào trong này một tí, để ngày cuối năm thấy được những áo ấm đông, những mũ len xinh và những khăn quàng cổ tha thướt.
Cả năm, các kiều nữ xứ biển áo hai dây và quần short ngắn, dù thật hấp dẫn mê ly, nhưng cũng vẫn muốn một phong vị khác để giã từ năm cũ!

»»  read more

20.12.12

đến rồi đi

Đọc được lời khuyên của một bạn trẻ: "Bạn hãy học cách để tập trung vào những thành tựu của mình, chứ đừng nhăm nhăm vào những gì mình chưa làm được". Lời khuyên hay ho, đầy lạc quan.

Nhưng cái đạt được đâu có hấp dẫn, ray rứt bằng cái mình chưa làm được.

Và...

Chơi gì cũng vậy, vui sướng khi đang chơi. Chứ xong cuộc rồi, thắng hay thua cũng không còn cho mình sự háo hức mấy.

Uống ly rượu nho, cảm giác phấn hứng khi nhìn ngắm sắc đỏ trong vắt, khi lắc nhẹ chiếc ly ngửi hương rượu nồng nàn, khi ngậm ngụm rượu trong miệng nghe ngất ngây trên đầu môi, gốc mũi. Chứ khi trôi tuột xuống dạ dày rồi, cảm giác thỏa mãn chỉ còn xíu xiu thôi.

Và...

Phải tiến lên trong cuộc đời với những đích ngắm mình chưa đạt tới, chứ đâu có gặm nhm mãi những vinh quang cũ. "Ăn mày quá khứ" thật đáng buồn.

Cũng mệt. Khi nghĩ đến những sợi tóc bạc dần trên đầu.

Thôi, thì đành: Tình yêu đến em không mong đợi gì. Tình yêu đi em không hề hối tiếc.

Hơi sến. Nhưng yên lòng. Khỏi mong đợi, khỏi hối tiếc. Mất công!
»»  read more

13.12.12

12.12.12


Càng đến những ngày cuối cùng của năm 2012, càng nhiều đồn đoán về ngày tận thế (21.12.2012) từ bộ lịch cổ đại của người Maya. Những ngày tận thế vẫn được người ta nhắc đến, từ hàng ngàn năm nay. Những trận đại hồng thủy vẫn được ghi chép lại trong các trang cổ sử của các dân tộc. Nhưng loài người vẫn tồn tại, vẫn sống, vẫn yêu đương, vẫn hận thù, vẫn giết chóc nhau và vẫn tự hủy diệt, hủy diệt ngay cả chiếc nôi êm ấm của mình - Trái Đất.

Nếu biết trước ngày tận số ta sẽ làm gì đây:
Làm mọi cách để tận hưởng mọi thú vui trần thế chăng? Dừng mọi công việc làm ăn lại chăng? Xóa nợ cho người, rũ nợ cho ta chăng?...

Không ai làm điều đó cả, mọi người vẫn cứ sống như thường ngày với bao tất bật lo toan, bởi vì, đã quá lâu, những lời tiên tri đó không làm con người tin tưởng nữa!

Bạn hãy ghé One Day On Earth - Một Ngày Trên Trái Đất. Từ 2010, cứ hàng năm, người ta chọn một ngày (trùng ngày, tháng, năm - 10.10.10) để ghi chép lại tất cả các hình ảnh trong ngày về mọi nơi trên trái đất, như một trang sử, như một tài liệu cần được giữ gìn.

Gìn vàng giữ ngọc, dẫu ngày mai là tận thế!

One Day On Earth năm nay: ngày 12.12.12.

(Hihi, hổng biết sang năm 2013, mấy ông này chọn ngày nào, vì đâu có tháng 13???)
»»  read more

30.11.12

thư gửi... người chưa quen biết

Hồi tháng 3 viết bài Thư gửi người chưa quen biết,
giờ người chưa quen biết ni tìm tới gặp Nô lúc 10h10ph ngày 29/11/2012.

Post lại bài để tự nhắc miềng kiên định lập trường.
Bạn nào đã đọc bài này rồi xin hai chữ.... đại xá!




thư gửi... người chưa quen biết!

Kính gửi cháu ngoại,

nhân tiện gửi cháu nội luôn thể,

Ngày ông viết bức thư ni, mấy cháu chưa ra đời! Nhưng lúc nào ông cũng nhớ tới mấy cháu, vì sau khi con gái đầu của ông (tức là mẹ của mấy cháu ngoại của ông) lấy chồng, bạn bè, người quen, người thân... ai gặp cũng hỏi:"Có gì chưa?" Ban đầu ông tưởng người ta hỏi thăm ông có mánh nào zô không, hoặc được thăng chức tước gì bự bự, hoặc có... bà nào lạ lạ ngắm nghé không? Ai dè, ông toàn bị ăn dưa bở, người ta hỏng phải hỏi thăm mấy thứ vặt vãnh đó, người ta hỏi thăm mí cháu đó!

Có gì chưa, nghĩa là cháu ngoại sắp ra đời chưa!

Ông cũng vô cùng phấn khởi trả lời: "Có có, sắp có!" Rồi lọ mọ về hỏi bà: "Có gì chưa?" Bà lại tưởng chuyện gì, "dợt" lại ông: "Cơm nước cũng từ từ nấu mới có, chưa kịp bước chân vô nhà đã cơm cơm!"

"Hehe, bé cái nhầm nhé bà, tui hỏi chuyện thế hệ kế tục thứ ba chứ cơm nước gì!"

Mấy cháu biết không, thời của ông, mỗi nhà chỉ có hai con (gọi là chận nạn tăng dân số), ông nào làm cơ quan nhà nước hoặc cộm cán, mà xí xớn không kịp ngăn cái sự sung sướng lại, để tòi ra đứa thứ ba là kỷ luật ngay, đuổi việc, mất ghế như chơi!  (Cái này hỏi nhỏ: hổng biết sao bác Thủ nhà miềng lại có thêm chú thứ ba, đặc cách chăng???)

Cho nên, dân miền Trung như ông đây, nuôi con (tức ba mẹ mấy cháu) lớn lên, hễ mấy ngài được vô Sài Gòn học hành, mần ăn là y như rằng ở riệt trong đó, hỏng chịu về quê! Thành ra, mấy cháu xét về cơ bản đều sinh ra tại Sài Gòn, công dân thành phố Hồ Chí Minh quang vinh cả! Ông bà tự nhiên thành cặp vợ chồng son, nhà cửa tự nhiên cũng trống hoác, vắng ngơ vắng ngắt! Rồi ông bà về hưu, rảnh như con cá cảnh!!!

Ở cái thành phố đất rộng người quá đông đó, cuộc mưu sinh cuốn bố mẹ các cháu phăng đi, không có thì giờ lo được cho các cháu, khiến các cháu từ rất sớm đã là thành viên của "tổ xa mẹ". Hic! Ông bà nghe mà xót cho cháu, nhất là các tin bạo hành trẻ nhỏ giăng đầy các mặt báo!

Ông bà đang quá rảnh, ba mẹ các cháu thì bận tít mù!

Con so nhà mạ, con rạ nhà chồng! Hâyzzzza, đằng mô thì bà cũng phải khăn gói quả mướp vô SG để nuôi đẻ mẹ các cháu, thôi thì tiếp tục nuôi các cháu lớn lớn đến tuổi đi mẫu giáo cho rồi!

Thế là, bà vô với các cháu, để ông ở lại nhà, làm người đàn ông xa vợ, tiếp tục hy sinh đời mình cho các cháu! Dẫu có mạnh mẽ đến đâu các ông cũng đâm buồn trước căn nhà chông chênh thiếu bàn tay phụ nữ, trước bữa cơm thất thường (nhất là các ông hay lạt lòng trước lời nhắn gọi mỗi chiều: "Đi mần vài ve chứ!"). Nhiều ông bày cơm ra ăn, phải kèm theo tấm chân dung của bà đặt trên bàn mới xong bữa được!

Nhưng một cảnh hai quê cũng khổ, được cháu mất chồng, các bà bèn mang mấy cháu về ngoài này nuôi luôn vài năm, vừa nuôi cháu vừa chăm ông. Và có ông, cũng được một tay đỡ đần, khi nuôi một đứa cháu đang tuổi... thành siêu quậy! Tình ông cháu nảy nở, nựng nịu, bồng ẳm, chơi đùa, thương yêu cháu còn hơn ngày xưa thương yêu con! Thấy cháu làm "xấu" được cái gì mới là chạy cùng khắp từ hàng xóm, bàn cà phê, bàn nhậu để... khoe!

Ấy gọi là giữ cháu có... tâm hồn! Nhờ vậy mới vượt qua khó khăn, khi cháu ốm đau, sút cân, trầy xướt... Xưa nuôi con, ốm đau sút cân trầy sướt, mình tự mình lo. Giờ nuôi cháu, sơ sẩy, còn sợ các con rầy la buồn phiền nữa!

Các cháu yêu quí,

Vì những lẽ trên, ông thường "nhắn nhe" với bà kiểu mưa dầm thấm lâu, rằng xin miễn cho ông cái trách nhiệm nuôi cháu đi nhé! Không phải ông không thương các cháu, mà vì ông còn thương bản thân nữa! Hihi, ai nói ông ích kỷ, thiếu đức hy sinh, ông xin chịu tất! Một đời ông lo cho bố mẹ các cháu rồi, giờ này ông hỏng còn sức mô để lo cho các cháu nữa, xin cho ông hai chữ bình an, thong dong ngày hai bữa cà phê, thi thoảng mần vài ve, các cháu nhé!

Nếu bà muốn mang các cháu về nuôi, ông hỏng dám có ý kiến, nhưng cũng "me" trước với bà, khi đó phải tự lo, đừng kêu tui!

Lâu lâu, các cháu nhớ ông bà, biểu ba mẹ đưa về thăm! Lâu lâu, ông bà nhớ các cháu, ông bà sẽ tự khăn gói vô thăm!

Thế nhé,

Ký tên:
Người ông dũng cảm của mấy cháu!

P/S: Mấy bạn ông cũng như bà, đều cảnh báo ngược lại với ông rằng: "Đến khi có cháu mới biết, không khéo khi đó còn mê cháu hơn cả bà!" Hehe, ông cũng hỏng bói được tương lai, nhưng kinh nghiệm hơn ba mươi năm đi theo con đường Đảng và Bác Hồ đã chọn, ông thấy ông là người kiên định lập trường số một!
»»  read more