Có một bữa, đi lạc vào một chỗ cà phê.
Mái lợp lá dừa nước dày dặn, lại phủ lên tôn trắng, lại bọc thêm một lớp lưới, cái xiên xiên, cái vát vát, sấp ngửa, lô xô!
Nhìn thì hay, nhưng chụp hình bằng cái mobile thì mất hết những nét lạ lùng, chỉ còn thấy như cái mái tôn của một nhà kho tạm...
Quán mang cái tên dễ thương mà mình thích từ hồi còn nhỏ:
Lam
Tên
quán không nằm trên bảng hiệu ầm ĩ, chỉ thoáng trên lá cờ vải phơ phất
bay, chỉ nhẹ nhàng trong nét khắc trên tấm gỗ lót ly! Từ đường chính,
khách không để tâm, dễ bỏ qua mà đi thẳng!
Ai bày cái lối quảng bá kỳ dị giữa nền kinh tế chụp giật ra rả quảng cáo chớp xanh chớp đỏ thế này hở trời!
Tường
bao và cả tường ngăn làm bằng những thanh gỗ mảnh sổ dọc, liên kết với
nhau bằng những thanh sắt rằn phi 10 12 chi đó, xỏ ngang như một hững
hờ. Không bào chuốt, không sơn phết. Phảng phất cái đơn sơ của thiền,
không có mùi Nhật, không tạp mùi Tàu, có thể cho là của Việt đi!
Nền
nhà trong đá mài vàng đất nhạt, sân ngoài lát đan xi măng pha cỏ xanh
viền. Nắng sớm nhảy múa trên cành lá xanh, bóng dù xanh.
Thầm
hỏi: Tay kiến trúc sư nào đây ta! Giữa những kiến trúc mang xu hướng màu
mè, giả cổ, giả thiền đầy những đá ốp, đá lát, gỗ ốp gỗ lát, kính ốp
kính lát, thậm chí nước cũng được ốp chảy dọc tường... làm rối tâm ta,
thì một kiến trúc đơn sơ như vầy lại làm tâm ta lặng xuống, bình an!
Lâu nay vẫn tin: Cái đẹp là đơn giản.
Và cũng biết: Cái đẹp đơn giản không phải dễ có, và cũng không dễ tạo ra!
P/S:
Bài này có tính chất quảng cáo, nhưng là quảng cáo cho cái điện thoại
cùi bắp của miềng, chụp hình coi cũng đặng, chớ hổng phải quảng cáo cho
quán cà phê!