14.2.12

ngày của tình

1.
Hắn vui khi làm được những điều bạn bè nhờ cậy. Nhiều khi người bạn đó có những người bạn thân hơn hắn, quyền hạn hơn hắn, địa vị hơn hắn, tiền bạc hơn hắn… Nhưng người ta không nhờ những người đó!

Mà gọi cho hắn!

Chắc vì hắn tận tâm, trân trọng và chu đáo thực hiện trọn vẹn những nhờ cậy của bạn bè! Chắc chắn nhất là vì bạn bè còn tin hắn! Thật khó khi người ta phải cậy nhờ kẻ mình không tin!

Trong thâm tâm, hắn cũng biết ơn bạn bè đã nhờ cậy, và hay nói: chúng ta hàm ân lẫn nhau!

Vì hắn biết, rồi đến lúc hắn phải nhờ cậy tới bạn bè! Vì hắn cũng biết cho là nhận, đôi khi cho ít mà nhận được thật nhiều!

2.
Hắn có những người bạn gái, thân thiết, tin tưởng. Họ có thể thổ lộ với hắn mọi chuyện, từ những chuyện vặt vãnh của đời sống đến những chuyện sâu kín khó nói (ngay cả người yêu, người chồng của họ cũng chưa chắc đã được giải bày). Họ gọi hắn lúc đã khuya, bất chấp bà xã hắn, để trút khỏi lòng những ẩn ức. Có khi ơn trời, khi nghe nó đáp: A lô!, Người đối thoại đã: Nghe được tiếng ông là tui nhẹ lòng rồi. Không có gì đâu, có gì bữa khác tui nói! Cúp máy. (Chơi vậy đó!).

Nhưng xã hội không tin có tình bạn thâm giao giữa hai người khác phái. Thấy hắn ngồi quán bia, quán cà phê riêng với một cô nào, rủ rỉ tâm tình thân mật, là khẳng định như đinh đóng cột: Ê, tao thấy hai đứa đó bồ nhau đó nha!

Thậm chí giữa những người đàn bà bạn hắn, cũng: Nè ông, tui thấy bà kia nhìn ông say đắm lắm. Hai người rù rì với nhau cả buổi là sao, có gì với nhau hở!

Huống hồ chi, khi phu nhân hắn trông thấy! Khi đó chắc quá khổ cho cuộc đời! Nhưng hắn cũng tin, phu nhân là Lão Phật Gia, lòng từ bi rộng vô biên, (câu này thay quà Valentine được hông hè?)

3.
Valentine từ Ngày Tình Nhân trở nên là Ngày Tình Yêu. Hắn muốn nghĩ là Ngày Của Tình. Mọi thứ trên đời này không có cái tình đều trở nên thô thiển, nhạt nhẽo, vô nghĩa… và làm tổn thương cả hai phía.

Không có cái tình, ngay sự quan tâm cũng trở thành điều ác!

4.
Có khi nào hắn mệt mỏi vì chính nụ cười của mình không ta?
»»  read more

21.1.12

năm cánh thủy triều


Tết đến, người Bắc luôn có một cành đào, người Nam mong có một cành mai. Những bông hoa hồng thắm vàng tươi đó, báo mùa Xuân đến từ Bắc chí Nam, thiếu chúng, chừng như mùa Xuân bớt đi nhiều thi vị!

Công nghệ trồng trọt ngày càng phát triển, lại càng có nhiều sắc hoa mới, được lai tạo, được phối giống muôn hình muôn vẻ. Riêng hoa mai, người ta đã làm được những đóa mai nhiều cánh, chục cánh, trăm cánh…

Nhìn đóa hoa mai mà ngỡ nhìn nhầm hoa cúc…

Ở Nha Trang, người chơi thuần mai Tết, chuộng mai Diên Khánh, trồng trong vườn. Ngày Tết, người ta chặt từng gốc mai lớn, cao vài ba thước, chưng rợp cả phòng khách, tiền sảnh…

Người chơi lãng mạn hơn, về Cam Ranh, những ngày cận Tết tìm mua những cành mai Thủy Triều.

Thủy Triều là vùng ven đầm nước lớn cùng tên, phía biển chập chùng dãy núi Cù Hin, trên đó, những rừng mai, có tự ngàn năm nay, vẫn khoe sắc thắm mỗi khi xuân về! Người dân quanh đó, suốt năm làm rẫy nương, đánh bắt tôm cá trong đầm, đến Tết lặn lội lên rừng, chặt những nhành mai núi về cho thiên hạ đón Tết!

Mấy năm nay, hăm bảy hăm tám Chạp, chạy vào Cam Ranh, tìm cho mình một cành mai núi!

Chơi mai núi chuộng cái hình thái cây cành, không chuộng hoa. Hoa nở đẹp, mừng. Hoa không đẹp, không lấy làm buồn! Có một thân cây mọc lên từ đất núi khô cằn, từ gió lồng lộng biển, cành vươn theo nắng, cành uốn theo gió, chịu phong ba bão táp, lao lực cả năm dài, để cuối năm nở cho đời những bông hoa vàng thắm, cũng chẳng quý sao!

Hoa mai Thủy Triều, nhỏ nhắn, năm cánh tròn đều, đơn sơ, mộc mạc chưa có can thiệp của con người!

Một thứ bonsai từ bàn tay chăm sóc của thiên nhiên!

Thành nếp, năm nào cũng mái hiên đó, chiếc bình gốm nâu đó, nhưng cành mai mỗi năm mỗi khác, đầy sắc hoa vàng, như mang được màu nắng rực, gió biển rộng, sóng đầm khơi về đến tận nhà!

Mỗi lần sắm được một cành mai ưng ý, dẫu có trả giá lên xuống chút đỉnh theo thói quen thường tình, vẫn thấy trong ánh mắt những người bán mai một niềm hy vọng u uẩn.

Niềm hy vọng u uẩn của những người nghèo, từ nương rẫy, từ ruộng đồng, da đen nhẻm nắng, dáng lam lũ sương, chờ mong những ngày cuối năm, tận đến những giây phút cận giao thừa, tìm kiếm những đồng tiền gian khó!

Năm trâu

Năm cọp

Năm rồng
»»  read more

đón tết

Tết
vui nhất những ngày trước Tết
loay hoay dọn nhà, dọn mình
sắm sanh hoa cỏ


Những bông sống đời, từ vườn sẽ lên đến bàn thờ, xen kẽ đĩa quả
Những bông hồng Đà Lạt nở trước khá lâu
Những bông sim úc tím thẫm mỏng mảnh mong manh
Những bông hoa gừng đỏ tươi ở vườn sau
Những đóa bạch môn nở suốt năm 
Những bông hoa đỏ lấy từ nhà Phù Vân, hôm nay được 3 nhánh nở rộ
(loài hoa chưa biết tên)
Và một dãy pensée cúc vạn thọ chen chúc bên hiên nhà

Bàn thờ gia tiên đã tinh tươm
Nến đã sáng ấm
Trầm đã ngát thơm

Thế là
một cái tết sắp đến
một năm sắp qua

*
»»  read more

8.1.12

lam


 
Có một bữa, đi lạc vào một chỗ cà phê.

Mái lợp lá dừa nước dày dặn, lại phủ lên tôn trắng, lại bọc thêm một lớp lưới, cái xiên xiên, cái vát vát, sấp ngửa, lô xô!

Nhìn thì hay, nhưng chụp hình bằng cái mobile thì mất hết những nét lạ lùng, chỉ còn thấy như cái mái tôn của một nhà kho tạm...

Quán mang cái tên dễ thương mà mình thích từ hồi còn nhỏ: Lam

Tên quán không nằm trên bảng hiệu ầm ĩ, chỉ thoáng trên lá cờ vải phơ phất bay, chỉ nhẹ nhàng trong nét khắc trên tấm gỗ lót ly! Từ đường chính, khách không để tâm, dễ bỏ qua mà đi thẳng!

Ai bày cái lối quảng bá kỳ dị giữa nền kinh tế chụp giật ra rả quảng cáo chớp xanh chớp đỏ thế này hở trời!



Tường bao và cả tường ngăn làm bằng những thanh gỗ mảnh sổ dọc, liên kết với nhau bằng những thanh sắt rằn phi 10 12 chi đó, xỏ ngang như một hững hờ. Không bào chuốt, không sơn phết. Phảng phất cái đơn sơ của thiền, không có mùi Nhật, không tạp mùi Tàu, có thể cho là của Việt đi!



Nền nhà trong đá mài vàng đất nhạt, sân ngoài lát đan xi măng pha cỏ xanh viền. Nắng sớm nhảy múa trên cành lá xanh, bóng dù xanh.

Thầm hỏi: Tay kiến trúc sư nào đây ta! Giữa những kiến trúc mang xu hướng màu mè, giả cổ, giả thiền đầy những đá ốp, đá lát, gỗ ốp gỗ lát, kính ốp kính lát, thậm chí nước cũng được ốp chảy dọc tường... làm rối tâm ta, thì một kiến trúc đơn sơ như vầy lại làm tâm ta lặng xuống, bình an!


Lâu nay vẫn tin: Cái đẹp là đơn giản.

Và cũng biết: Cái đẹp đơn giản không phải dễ có, và cũng không dễ tạo ra!

P/S: Bài này có tính chất quảng cáo, nhưng là quảng cáo cho cái điện thoại cùi bắp của miềng, chụp hình coi cũng đặng, chớ hổng phải quảng cáo cho quán cà phê!
»»  read more

21.9.11

danang 911


Đợt này về ĐN, giỗ ba và đi La Vang, hết 5 ngày, trưa nay mới có bữa cơm đầu tiên. Ngày đầu lười chợ búa, trưa chiều ăn bún. Ngày thứ 2 đám giỗ, miễn cơm. Ngày thứ 3, điện cúp lại bún, bánh mì. Ngày thứ 4, đi La Vang, ăn dọc đường đủ thứ, trừ cơm.

Trưa nay mới được ăn cơm, có rau lang luộc, rau sống, mắm cà, mắm tép, cá kho cộng với tí thịt heo luộc. Đơn sơ vậy mà ngon.

Hihi, mần cái nhan đề danang 911 cho nó... sang, dù răng thì cũng là những ngày tháng chín năm 20 một một đó thôi!

1.
ĐN dạo này lại cúp điện, lại nhằm ngày CN, trời hầm dông oi nồng như muốn xua người ta ra khỏi nhà, nhất là ra khỏi những cái hộp bê tông đô thị bịt bùng ngột ngạt. Hehe, ý nhà nước miềng muốn bà con ta ngày CN đi chơi bời đừng có ở nhà để "kích cầu" cho cái nền kinh tế nghe nói phì phọp này!

Nha Trang mùa hè này không thấy cúp điện, thành ra gặp ĐN cúp điện hơi bị ngạc nhiên. Mà chơi một lèo từ 4h sáng đến 8h tối luôn. Pó tay ông nhà đèn xứ Touranne! Nhân vụ cúp điện tui lập kỷ lục chạy sô. Sáng đi cà phê với tốp bạn cũ, sau đó lại chạy tiếp đến quán cà phê thứ 2 ngồi cùng mấy anh em trong nhà (có bà xã làm chủ trì, cấm không được vắng mặt!), sau đó 10h dạt qua đám bạn thời lớp 6, nhậu canh trưa. Nhậu một lát đến 11h30 tan hàng, thằng đi đám giỗ má vợ, thằng đi đám cưới con sếp, tui về nhà kịp ăn trưa với bà xã và gia đình. Một buổi sáng công tư vẹn toàn, thành công tốt đẹp.

2.
Ngày đi La Vang cũng... thành công tốt đẹp mọi đàng. Tài xế là thằng cháu con bà chị, chuyên lái đường dài nên rành sáu câu vụ ăn uống trên đường.

Hết buổi sáng xong việc tại La Vang, quay lại ĐN. Được giới thiệu các món trên đường, cả đoàn nhất trí sẽ nếm qua hết các thứ. Thế là ghé Thủy Dương, ăn bánh canh cá lóc 10k/tô, cá được ướp gia vị, tao sơ thật đậm đà, bánh canh kiểu Huế giòn sừn sựt, nước dùng nóng rãy và cay bỏng. Vừa ăn vừa xuýt xoa, mồ hôi tuôn giọt mẹ giọt con. Rất thú vị!

Tiếp tục đến Phú Lộc mần bánh ướt heo quay, bánh ướt trắng tinh, mềm mại, heo quay da dòn tan, mỡ săn, nạc thơm kèm rau sống tươi rói, rất hấp dẫn! Vì đã có tô bánh canh dằn bụng nên chỉ kêu 3 phần cho 8 người ăn, thế là đủ! Mỗi phần 30k, không đắt, vì cỡ ba thằng như miềng chén 2 phần là no cái bụng rồi!

Sau đó ghé lò bánh bột lọc. Gọi lò vì chỉ mua mang đi. Người ta bày ra làm cho khách xem từng công đoạn gói bánh, luộc bánh. Khá hấp dẫn và vui vẻ. Giá đồng hạng 2k/bánh, bánh nậm hay bánh bột lọc cũng vậy.

Rồi tà tà đến 5h chiều, qua hầm Hải Vân, về Nam Ô. Ở đây có món gỏi cá, nghe tiếng nhưng chưa được thưởng thức, lần này ghé mần luôn cho đủ bộ. Gỏi làm bằng cá trích lạng phi lê xắt mỏng, trộn thính rang, cuốn bánh tráng với rau sống, chấm nước tương sền sệt. Ăn cũng được, nhưng không hợp khẩu bằng gỏi cá Nha Trang. Thính làm miếng cá khô săn lại, nên mất ít nhiều hương vị cá tươi. Trong rau sống có lá xoài non, cũng hay hay! 60k/đĩa lớn, đắt rẻ... tùy lòng thực khách hỉ!

Ôi trời, có một buổi mà ăn quá là ăn!

3.
Chuyến La Vang này vui còn vì có chú em kề tui cùng đi chơi. Ẻm chịu trách nhiệm chăm sóc mẹ nên khó có dịp đi đây đó. Chỉ khi có việc anh em tụ về, ẻm mới rảnh một chút! Dạo này, ẻm để tóc dài, búi thành cái đuôi sau ót, mặt mày ròm ròm như ông nghệ sĩ thứ thiệt!

Đúng ra, hổng phải ông nghệ sĩ, "lão nghệ sĩ" mới đúng, vì ẻm già trước tuổi quá trời!


1.Bánh canh cá lóc 2.Bánh ướt thịt quay
3.Gỏi cá nam Ô 4. Em tui
»»  read more